(Xin kể tiếp cho mọi người nghe những mẩu chuyện về đồ vật.)
SỢI DÂY.
Tôi được một anh bạn cùng cơ quan tâm sự cho nghe một câu chuyện
thế này, câu chuyện này là của gia đình anh, nên xin phép ko viết tên và địa
danh ạ.
Gia đình anh có 5 anh chị em, anh thứ hai, trên có một chị và
dưới anh còn ba người em, hai gái và một trai.
Quê anh ở một tỉnh ven biển, gia đình kinh tế khá giả vì có thời
gian cha mẹ anh làm tàu sông, vận tải hàng, giờ cậu em trai nối nghiệp.
Tất cả anh chị em anh đều đã lập gia đình trừ cô em út, hơi
không được bình thường lắm về thần kinh.
Anh vào binh nghiệp, còn anh chị em đều có cơ sở doanh nghiệp,
và công ty riêng của mình.
Ở quê anh, gia đình anh là một hình mẫu điển hình lý tưởng, ông
bà, cha mẹ, con cháu vẫn đầy đủ và hạnh phúc..
Mọi chuyện tưởng như là một màu hồng êm đềm cứ thế trôi.
Tới khi cha anh, lúc đó có tuổi rồi nên ko đi tàu sông nữa mà
nghi ngơi ở nhà, cho người em trai anh thay ông gánh vác tiếp..ông cụ có một
đam mê là cây và chim cảnh, đất rộng nên cụ có cả vườn cảnh các loại cây bonsai
rất đẹp.
Một hôm, khi đó vào khoảng đầu những năm 2000, cụ chợt nhớ phía
đoạn nguồn sông Lô, nơi ngày xưa cụ từng đi qua có khá nhiều cây cổ thụ đẹp,
thế là cụ quay lại nơi đó mục đích săn tìm những cây có thế, dáng đẹp, mua về
nhà trồng làm cảnh.
Người dẫn đường đưa cụ tới một nơi, đó là một ngôi nhà nhỏ cấp
bốn cũ ở ngay sườn một quả đồi trồng rất nhiều cây gỗ xoan và trẩu, có cặp vợ
chồng già ở với nhau không thấy con cháu đâu...hai vợ chồng cùng người dẫn
đường đưa cha anh vòng qua sườn đồi bên kia, nơi có một ngôi nhà xây đã cũ giờ
bỏ hoang, tôi đã đến tận nơi này nên còn nhớ, đó là ngôi nhà nhỏ chừng 6-70m2,
có cả nhà bếp chuồng nuôi gia súc gia cầm..có dấu vết của vườn, ao..khu đó yên
tĩnh, đẹp nhưng âm u và cảm giác bí bách kỳ lạ.
Hai vợ chông ông bà chủ nhà giới thiệu đây là cũ của anh con
trai họ, nhưng giờ không còn ở nữa, đã chuyển đi đâu thì không thấy họ nói. Ở
đó có một cây khế rất to, cây khế này phải nói là cổ thụ, thân to hơn một vòng
tay tôi ôm( chúng tôi đã giúp anh bạn chở cây khế này về trồng lại nơi đó nên
còn nhớ rõ nó) tán cây này xoè khá rộng và phía ngọn nó lại hơi bằng chứ ko
cao, tôi không hiểu về lĩnh vực bonsai nhưng cũng cảm thấy thế của cây đó rất
đẹp...
Thoả thuận mua bán xong rất nhanh, cha anh thuê người đào và chở
về ngay mấy ngày sau đó, do nó rất to nên xe tải phải chở nó chạy trong đêm.
Về nhà cha anh mừng lắm, xây hẳn một bờ đá rất đẹp quanh gốc nó
và kê bộ bàn ghế đá ra đó ông cụ cùng bạn bè thường hay ngồi trà nước dưới đó
và ngắm cây nghe chim hót..
Niềm vui không đc lâu, thì cô em út anh, lúc đó đang ôn thi vào
đại học bỗng dưng phát bệnh chỉ sau một cơn sốt cao, cô trở nên ngẩn ngơ không
bình thường, dù trước đó cô bé này hoàn toàn khoẻ mạnh và rất xinh xắn...
Cả nhà anh chạy chữa khắp nơi, thậm chí đưa cô em út ra nước
ngoai chữa...vẫn không khỏi hẳn, về tới nhà thời gian sau lại tái phát, cô
thường đóng cửa trong phòng riêng chơi trò chăm sóc bupbe, cả một căn phòng
ngập đồ cho bupbe, giường nôi tã lót, quần áo...đủ cả, cô thích nhất và đi đâu cũng
ôm là một con bupbe bằng bông cũ, hình một bé gái có hai bím tóc dài..
Một hôm, trời mùa đông mưa gió dầm giề, cha anh đi ăn cỗ đâu về,
thấy cô bé bày đầy nhà đồ chơi, bực bội vì nhiều chuyện lâu nay, ông cụ gom tất
cả đồ lại vứt ra ngoài sân sau, cô em gái ngủ dậy khóc ầm ĩ rồi vào phòng đóng
cửa lại...
Tưởng cô chỉ giận dỗi như mọi lần thôi, ai ngờ sáng sớm cả nhà
bàng hoàng khi thấy cô đã treo cổ tự vẫn trên chính cây khế đó.
Cha anh đau khổ cùng cực trong hơn một tháng không ai còn nhân
ra ông, từ 69kg ông tụt xuống 41kg như một bộ xương khô với mái tóc trắng như
cước...
Thế rồi ông cũng ra đi theo cô con gái út sau đó đúng ba
tháng...và cùng một cách "đi" đó là treo cổ, trên đúng cái cây ma quỷ
đó.
Đủ mọi đồn thổi..anh em suy sụp họ hàng hoang mang vì lo sợ sự
"trùng tang"
Trùng tang là một hiện tượng kỳ lạ ma quái và cá nhân tôi cảm
thấy nó có thật, tôi âm thầm theo dõi và chứng kiến tới 4 lần, 4 gia đình cách
xa nhau cả ngàn cây số, họ không quen biết liên quan gì tới nhau...và cuối cùng
tôi phải tin là có thể nó có thật.
Cả nhà anh lo cầu cúng khắp nơi, đi xem "thầy bà" đủ
kiểu, phần đa là những "thầy" giỏi có tiếng, có người im lăng có
người nói không phải trùng...
Duy nhất một nhà sư, nhà sư này là bạn đồng ngũ của tôi, sau khi
bị thương nặng ra quân và xuống tóc đi tu, nương nhờ cửa Phật, hiện vẫn ở Chùa
trong Bình Dương.
Khi chúng tôi điện thoại hỏi thăm nhau, thì bạn tôi có nói H đưa
anh S ( tên anh bạn tôi) vào đây tôi xem sao..( vì nhà sư bạn tôi sức khoẻ yếu
đi xa khó khăn, do thương tật).
Khi anh em tôi và anh S, cùng mẹ anh vào, tôi tế nhị ra ngoài
nên không rõ cuộc nói chuyện đó như thế nào, nhưng khi về, lúc chia tay bạn tôi
nói nhỏ với tôi, H về nhà anh S lục tìm những con bupbe, và những sợi dây màu
đỏ quấn quanh con búp bê tự tay H đốt đi hộ anh S nhé, tôi gật đầu và không hỏi
"tại sao" khi người ta chỉ nói ngắn gọn không giải thích gì thêm.
Tôi cũng ko biết tại sao bạn tôi (nhà sư) lại biết có những con
bupbe và những sợi dây ở nhà anh S nữa, có thể do anh và bà cụ kể chăng..?
Sau khi về lại ngoài này, thì cậu em thân thiết tên Th đang bên
Lào có điện về nói, anh chụp hình cái cây cho em, và lấy la bàn đặt ở cửa nhà
anh S xem hướng nào, sau khi biết cụ thể và chi tiết là cái cây thẳng giữa cửa
chính ngôi nhà thì nó nói, bình tĩnh đợi em về nhé, các anh đừng động vào..
Ngôi nhà các cụ anh S rất to và có tới ba cửa ra vào, nhưng cửa
chính nó laị quay ra phía sau vườn cảnh ao cá, chứ ko phải ngoài mặt
đường...mọi người gần như ko để ý là cái cây nó giữa cửa luôn, dù khoảng cách
xa tới gần trăm mét.
Về đó tôi mới có dịp nhìn kỹ cái cây ma quaí, nó có 4 cành, ba
cành to và một cành nhỏ hơn nằm ngang..tôi rùng mình vì thấy trên hai cành đã
có vết dây buộc mới đây (em và cha anh S treo cổ) thì cành còn lại có một ngấn
mờ khá lạ, nó giống như sẹo cây, tôi đoán rằng chắc có một sợi dây nào đó đã
từng được buộc ở đó và người ta đã ko tháo nó ra, nó đã tạo vết hằn trên đó
trước khi mục nát vì mưa nắng...tất nhiên đó chỉ là suy đoán của tôi.
Ban đêm xuống, tôi đã thử trèo lên cây đó, khi tôi đứng thò đầu
lên cao hơn cái tán trên cùng của nó thì bất chợt một cơn gió khá mạnh từ đâu
thổi tới, dù cây này rất to, dáng thế rất đẹp, nhưng tôi cảm thấy rõ sự nghiêng
ngả của nó..nó oằn oại một cách vô lý như kiểu tôi đang bám trên cây cau chứ
không phải cây khế cổ thụ, rất lạ lùng...
Ngày ông cụ còn sống mấy đứa cháu mà lỡ mon men lên cây là cụ
xách gậy rượt ngay, cũng phải thôi, với người yêu nghệ thuật bonsai thì một cây
thế nó rất quý giá..tôi hiểu điều đó.
Ông cụ không còn, người nhà anh thì gần như không ai dám tới gần
cây đó nữa kể cả ban ngày..chả có ai, tôi thò tay bẻ luôn một chùm quả ngồi
dưới ghế đá nhai thử, nó ko chua, ko ngọt..vị nhạt nhạt và sâu ở giữa dù bên
ngoài rất đẹp.
Tôi phải lục tìm trong căn phòng của cô em út anh S, tìm những
thứ bạn tôi chỉ, quả thật có tới ba con bupbe có những sợi dây khá lạ quấn
quanh cổ, tôi phải bới cả đống áo quần của cô bé đó ra để tìm xem những sợi dây
đó bắt nguồn từ đâu, có sợi là từ chiếc nơ váy tháo ra, có sơi là đai những
chiếc áo ngủ bằng lụa, và ngay sau cánh cửa chỗ có giá treo mũ áo..tôi thấy một
sợi nữa..những nút thắt rút (thòng lọng) dường như cô bé này có một thú vui với
những sơi dây thắt nút hay sao đó, dù trước đó cả nhà nói em không hề chơi
bupbe hay thích dây nhợ gì, chỉ có những con thú nhồi bông rất to trong phòng,
có một hai con nhỏ cũng bị cột quanh cổ những nút là những chiếc dây cột
tóc..rất lạ lùng.
Hai hôm sau cậu em về tới, sau khi xem xét và hỏi nguồn gốc cái
cây, ba anh em lên đường chạy mấy trăm cây số lần mò từng tý một vì người nhà
chỉ nhớ láng máng lời ông cụ kể mua ở đâu của ai..nên phải vừa đi vừa hỏi. Tìm
người, săn người thì là nghề chúng tôi, nên không khó khăn chúng tôi tìm được
chủ cây, tiếc là ông cụ chủ cây cũng đã mất vài năm chỉ còn bà, bà nhất định
không nhận là bán cây đó, tôi đoán được bà nghĩ gì, nên nói, chúng con lên hỏi
bà, xem vị trí nó ở đâu, chúng con mang lên trồng trả bà không đòi tiền bà đâu,
con sẽ cho bà thêm tiền nữa, chứ có ai bắt đền đâu mà bà sợ, có cậu em là công
an huyện và anh chủ tịch xã nên bà mới tin
Bà đưa chúng tôi tới ngôi nhà như tôi đã kể ở trên.
Và một sự thât nữa được cậu em công an đi cùng tiết lộ.
Ông bà này có hai người con, hai người này đi bãi vàng ngày xưa,
một người nghiện đã chết còn một người, lấy vợ về làm ở riêng nơi này vì cũng
khắc cha. Mảnh đất họ ở là mép sườn đồi, gần ruộng lúa, nơi này những năm 8 mấy
có một cô dở dở người đi trăn trâu hay lên hái khế ăn, rồi cô có bầu với ai
đó..do gia đình bực bội có chửi mắng nên cô ra cây này treo cổ tự vẫn, lúc đó
nơi này còn hoang vu như rừng..sau anh con trai kia về làm nhà ở cạnh cây khế
đó, rồi chị vợ anh có bầu sắp sinh rồi thì anh đó bị bắt đi tù vì có liên quan
tới ma tuý gì đó, không hiểu sao chị vợ treo cổ trên cây đó luôn. Rồi anh kia
về ở đó đc mấy tháng uống rượu say gào hét suốt đêm ngày thì ngủ vạ vật ở bờ
bụi chứ cũng không vào nhà nằm, rồi mấy đêm hàng xóm không nghe thấy chửi bới
gào thét trong đêm thấy lạ qua coi, thì anh kia đã chết dưới cái giếng nước,
không rõ tự tử hay té xuống nữa, gia đình lặng lẽ đem chôn cất, và khu nhà này
bỏ hoang, hàng xóm ở cách xa nhà nào gần nhất cũng cả 2-300m.
Nơi đó quả là âm u và nặng nề, dù địa thế nó rất đẹp..
Chúng tôi chở cái cây ma quỷ lại nơi đó trồng lại, nếu là của
tôi tôi chọn cách cưa nhỏ đổ dầu hoá vàng nó luôn chứ chả chở nó quay lại làm
gì nữa, vì sẽ mang "dớp" như dân gian hay nói.
Nó được chở đi lặng lẽ trong đêm và có nhang khói cẩn thận.
Trồng nó lại rồi, tôi mới nhìn kỹ, ngồi dưới gốc nhin lên nó
giống một hình người dang tay ôm giống ôm con, hai cành to cong cong hai bên,
một cành nhỏ ở giữa...
Còn một chi tiết mà sau này người nhà anh S họp lại kể rằng, khi
đưa đám cô em út, lúc đi chôn theo phong tục thì con cái mất cha mẹ không được
đi theo, mẹ anh thì ngất xỉu trong phòng, còn cha anh lần mò theo tới gần cổng,
ông có nhặt một sợi như sợi vải thắt lưng áo và bỏ vao túi, có thể ông nghĩ là
kỷ vật cô con gái...
Và lúc hạ ông trên cây xuống thì rất đông người, nhốn nháo
lắm...khi tháo sợi dây ra thì không biết ai đã vứt nó ở đâu.
Anh em tôi đã lục tung từng ngõ ngách trong vườn, bới tìm trong
nhà nữa.
Rất nhiều người tìm rồi hỏi nhau, nhưng sợi dây đó như bốc hơi,
khi tháo dây đưa ông cụ vào nhà có người nói nó vẫn buộc ở cành, có người nói
tháo ra và không ai dám động vào nó.
Riêng mẹ anh nhớ rõ, hôm cô em út được tháo xuống, ông đã cầm
sợi dây là đai chiếc áo ngủ của cô màu xanh đậm bằng vải lụa..ông cứ ôm sợi dây
đó và khóc mãi mấy ngày, rồi mọi người cũng quên sợi dây đó chỉ có ông luôn bỏ
nó trong túi, bà vẫn thấy và chi nghĩ rằng có lẽ ông nhớ con và giữ nó như một
kỷ niệm đau buồn..ai ngờ.
Tới giờ mọi chuyện qua cả chục năm rồi, nỗi đau cũng dần nguôi
ngoai, may mắn cho gia đình anh là không ai bị sao như người ta nói là
"trùng".
Có những chuyện, những việc xảy ra tưởng như vô tình, nhưng xâu
chuỗi lại thì gần như nó có gì đó khá liên quan..mơ hồ quá nên tôi chẳng biết
gọi đó là sự gì.
Chỉ thấy nó lạ lùng khó tả.

0 Nhận xét