CÂU CHUYỆN VỀ ĐỒ VẬT.
Hôm nay nhân chuyến
công tác về Lạng Sơn, tôi xin kể cho bà con nghe câu chuyện nhỏ này. Câu chuyện
này tôi được tận mắt thấy, tai nghe, tay sờ...tuy nhiên là không phải từ khi nó
bắt đầu, tôi chỉ được chứng kiến vài khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng thật ấn tượng
về sự khó lý giải của nó.
Năm 2006, tôi quen một
anh bạn, anh lúc đó công tác tại Trung tâm nghiên cứu động vật ẩn sinh/ động vật
quý hiếm, thuộc ĐH sư phạm HN, hiện anh đã nghỉ hưu.
Tôi cùng anh lặn lội
nhiều nơi mỗi khi có dịp rảnh rỗi.
Năm đó biết tôi đi
Lạng Sơn, anh xin đi theo, và hý hửng rủ tôi; Ông đi công việc ông xong đi, tôi
dắt ông qua chỗ này cho ông xem cái này hay lắm, ma mị phết..!!
Nói tới ma là tôi
khoái rồi, tôi giải quyết nhanh việc và theo anh bạn vào một huyện ( do gia chủ
muốn giấu nên xin phép ko đưa địa chỉ cụ thể, mọi người thông cảm). Nơi này
ngày trước là nơi nổi tiếng nhiều đồn thổi về tục nuôi "ma gà".
Nhưng chúng tôi tới đó
ko phải xem "ma gà" mà xem một thứ khác.
Đó là một chiếc cối
xay, bằng đá, rất cổ lỗ..
Có lẽ nó được làm lâu
lắm rồi, một chiếc cối xay bình thường như bao chiếc cối xay mà đồng bào dân
tộc hay xay ngô, gạo..làm bánh trái thôi.
Gia chủ là anh X nói,
nó có từ rất lâu trong nhà anh, từ đời ông cố nhà anh đã thấy nó.
Chiếc cối đó bằng đá
xanh, có hai tai hai bên, hệt như hình ảnh trong bài này, nó khá mòn vì thời
gian làm việc, và "rửa" cối. Xin nói thêm là rửa cối ở đây ko phải là
múc nước để rửa, mà là giữa hai thớt cối có những rãnh đá, để nghiền hạt, quá
trình xay làm những rãnh đó mòn, người ta phải nhờ thợ làm cối, thường gọi là
phó cối, đục lại những rãnh đó..
Ban đầu thì nó cũng
bình thường như bao chiếc cối khác, nó chỉ bất thường khi ông nội anh X mất đi,
được chừng vài tháng, thì rất nhiều chuyện lạ lùng xảy ra..
Đầu tiên là mẹ anh hay
xay ngô, bà thường kêu cái cối hỏng rồi, nó nặng quá, xay khó..nhưng em trai
anh X xay thử thì nó lại nhẹ và quay tít một cách lạ lùng, như được gắn thêm
động cơ vào vậy...
Chỉ có vậy thôi thì
mọi người không tới nỗi hoang mang về nó, nhưng sự lạ không dừng lại ở đó..
Một đêm (khi lần đầu
tiên phát hiện ra sự lạ) đó là đêm 25 tết, năm 1999, nhà anh X mổ lợn ăn tết
theo phong tục, ăn nhậu tới đêm, mọi người đi ngủ, do trời mưa lạnh rét nên tất
ca nhà ngủ rất ngon, riêng anh X thấy khó ngủ dù đã uống rượu khá nhiều, ngoài
tiếng gió rít và tiếng mưa rơi rả rích còn có một âm thanh lạ nữa khiến anh chú
ý nghe...đó là tiếng ù ù nằng nặng...thấy lạ, anh vùng dậy lấy đèn pin soi
xuống gầm sàn nơi có tiếng ù ù, anh không tin vào mắt mình khi thấy chiếc cối
không hề có ai xay, nhưng nó chạy đều đều, đều đều..tưởng mình say rượu hoa
mắt, anh tụt xuống thang tới tận nơi xem sao...
- Lần đầu tiên thấy
cảnh đó, lại ban đêm, mình lạnh hết cả người vớ...
Anh kể lại.
- Mình gọi thằng em
trai với bạn nó đang nằm ngủ bên trên dậy coi, hai thằng kia xuống thì cái cối
dừng lại ko quay..nên chúng nó nói mình say rượu rồi, nhìn lầm thôi..
Cho tới hôm sau, đêm
hôm sau, thì tới lượt thằng em mình nó gọi mình xuống xem..cái cối quay lừ lừ
dù không có ai đứng gần, và trong cối ko có gì cả..
Sợ lắm, nên hai anh em
bàn nhau mời thầy mo về cúng ma..
Do tết nên thầy mo ko
cúng, hẹn qua tết.
Thế là cứ hai ba giờ
sáng là cái cối lại quay.
Có hôm nó quay bình
thường, có hôm nó kêu két két rởn gai ốc, và nẩy lên liên tục như có đá sỏi gì
đó trong đó..
Anh em anh X và gia
đình giữ kín chuyện này, và ban ngày họ kiểm tra cái cối thật kỹ, nó vẫn bình
thường, không có vướng thứ gì xung quanh cả.
Và họ phát hiện ra một
điều, chỉ có người trong nhà họ mới nhìn thấy tận mắt nó quay, và ko thể giữ nó
lại khi nó quay, nó chỉ tự dừng lại thôi, còn có người lạ thì nghe thấy ù ù
nhưng xuống soi đèn là nó dừng lại rồi.
Người đồng bào thì ít
nói dối dựng chuyện tầm bậy, và họ thường tin vào tâm linh, tin vào những thế
lực vô hình xung quanh, nên phải nhờ anh bạn làm ở xã là họ hàng với nhà anh X
nói thêm, tôi với anh bạn mới được ngủ lại hai đêm để xem sự lạ đó.
Hôm đó cũng là ngày 24
tết năm 2007, theo anh X nói thì trong năm thỉnh thoảng nó có quay, nhưng đặc
biệt là nó quay rất nhiều vào những ngày giáp tết..
Trời lạnh và ko mưa,
chỉ gió thổi ù ù, tôi và anh bạn nằm up mặt xuống sàn nứa, căng mắt nhòm, dỏng
tai lên nghe..
Trước khi ngủ tôi cố
tình tháo chiếc pha đèn pin ra, đặt chiếc đèn phía gần cầu thang nói dối là để
đêm đi tiểu thấy đường, thực chất là tôi chọn vị trí cho ánh sáng đủ hắt xuống
chiếc cối lạ lùng dưới gầm sàn, để có gì nhìn cho dễ..
Chờ mãi mỏi cứng cả
người không thấy gì, hai anh em thì thào quay ra nói chuyện với nhau, thì bỗng
nghe ục..ục..rồi ù ù ù ù...tiếng cối hoạt động rõ mồn một..
Hai anh em tôi cùng
ghé mắt xuống khe nứa, cái cối quay thật..nó vừa quay vừa giật giật..
Anh bạn bấm chặt lấy
tay tôi thì thào;
-Ôi ông ơi, ông có
thấy gì ko?
Tôi nói có ông ơi...
- Nó là cái gì nhỉ?
- Cái cối chứ cái gì,
ông hỏi lạ...
- Không...cái gì đen
đen cơ..
- Đâu tôi có thấy
đâu..
Tôi móc con dao găm,
khẽ kê vào nền sàn để tách ra cho rộng, nhìn cho rõ..
Chiếc cối vẫn quay,
nhưng tôi ko hề nhìn thấy cái gì "đen đen" như bạn nói.
Tôi bảo anh bạn, ông
nằm im đây, tôi bò xuống dưới nhé..
Tôi trườn thật nhẹ ra
ngoài sàn, thấy két két phía sau, thì ra ông bạn sợ nên bò theo, bò trườn thì
bạn ko có "nghiệp vụ" nên phát ra tiếng két két của sàn nứa..
Bên dưới sàn tiếng ù ù
không còn..
Tôi tụt xuống nhanh,
tiến lại cái cối, tính sờ vào cái tai cối chỗ tay cầm xem nó có ấm ko, nếu nó
ấm thì chứng tỏ có bàn tay người cầm vào..nhưng tôi chưng hửng vì cái tai cối
ko có tay cầm để xay..
Vậy sao nó quay nhỉ???
Anh bạn hoảng cứ níu
lấy tôi giục lên, tôi tranh thủ lia đèn pin xung quanh xem..
Không hề có ai ở gầm
sàn, và chiếc cối nằm im lìm trên cái giá bằng gỗ nghiến..
Không có gì bất thường
ngoài một điều, khi lên cầu thang sàn, tôi đẩy anh bạn đi trước tôi bọc hậu
phía sau...có một cảm giác khiến tôi chợt rùng mình ớn lạnh và nổi hết gai ốc
toàn thân. Ko phải là do gió lạnh, mà một cảm giác rất "quen" giống
những ngày xưa ở rừng mỗi khi đêm chúng tôi mò mẫm tới những nơi có nhiều âm
khí, như những trận địa hay những hố chôn người tập trung..
Cảm giác đó quá nhiều
khiến tôi quen thuộc.
Có thể là có điều gì
đó mơ hồ xung quanh ngôi nhà này.
Từ đó tới sáng, và tận
chiều hôm sau khi trở về, luôn có cảm giác bất an như có ai đó đang đứng phía
sau hay trên đầu tôi mà nhìn xoáy vào ót..khiến tôi rùng mình liên tục, và
người run bần bật từng cơn dù không lạnh hay sợ điều gì cả..
Tới hai năm sau đó,
anh bạn khi vào Sài gòn chơi, có gặp tôi, bạn kể;
- Ông nhớ cái cối ở ĐL
ko? Nó được một tay ở Hàng Bè, tớ không biết sao tay này lại ngửi thấy và bằng
cách nào lại đưa được nó về phòng trưng bày...rồi nửa tháng sau khiêng lên trả
vội ko cả đòi lại tiền mà chạy trối chết...
- Tại sao vậy ông??
- Tha cái cối về..nó
quậy ông ạ, đêm nó ko có quay..mà nó cứ lục cục, lục cục suốt, rồi chẳng gió
chẳng bão gì bàn thờ rung ầm ầm xong đổ nhào bát hương, bát đũa cổ bày thì tự
vỡ nát hết, chó cảnh thì đêm chui vào gầm bàn gầm tủ sợ đái ị đầy nhà, ở nhà đó
thì ko thể ngủ được...cái gì cứ lục cục, lịch kịch suốt cả ban ngày ông ạ...
..
Những sự việc ở Hàng
Bè thì tôi không được chứng kiến, nhưng tôi tin bạn tôi chả thèm dựng chuyện
làm gì, và tôi cũng tin là nó có, vì tôi còn nhìn thấy và biết nhiều điều khó
hiểu hơn thế nữa..khi tôi lang thang khắp nơi lúc còn trẻ..
..
Hôm nay quay lại Lạng
Sơn, ghé vào trong huyện này, để tận mắt nhìn cái cối đó một lần nữa..nó vẫn
vậy, nằm im lìm dưới sàn..
Anh X đã xây nhà ko
còn ở nhà sàn, ngôi nhà sàn đó vẫn còn mẹ anh cùng một người em ở.
Và cái cối thỉnh
thoảng vẫn tự quay mỗi khi gần tới tết, và chỉ quay trong đêm vắng chừng 2-3
giờ sáng.
Thật sự lạ lùng.

0 Nhận xét