NHỮNG MẨU CHUYỆN LINH DỊ
Hôm nay nghỉ sớm, xin kể cho mọi người nghe vài mẩu chuyện tôi
nhặt nhạnh dọc đường nhé, nghe cho vui chứ tôi không dám nói là nó hoàn toàn có
thật, vì có vài thông tin tôi chưa thể kiểm chứng độ chính xác nhé.
Cách đây vài ba tháng, trên đường đi công việc tôi có ghé lại
khu vực đèo Pích nin, nói tới đèo này chắc nhiều anh em cựu binh K chắc còn
nhớ, đi từ cảng Shihanuk vil lên theo hướng Kampong speu, rẽ trái là đi thủ đô
Phnompenh..đi thẳng chừng 4-50km là tới đèo Picnin.
Đèo này thuộc dãy Tượng Lăng (núi Đất) qua thung lũng giáp cao
nguyên Poko ( Tà Lơn) những năm còn đạn bom nơi này khá "khét" với vô
số trận đánh lớn nhỏ đủ cả.
Tôi không được tham chiến lúc căng nhất, nhưng được tham dự truy
quét sau 88 ở đây, tôi nhớ và muốn rẽ qua nơi này là vì một câu chuyện lạ lùng
xảy ra ở đây, tuy tôi không được chưng kiến tận mắt khi nó xảy ra, nhưng được
gặp gần như hầu hết những người trong cuộc..
Chuyện thế này.
Vào tầm năm cuối thập niên 80, khu vực chân và lưng đèo có rất
nhiều rừng dầu,có một phum gì đó tôi quên tên rồi vì nó khá nhỏ, ở phum đó có
một gia đình đặc biệt.
Gia đình đó có mấy người con, trong đó có một người con gái, tôi
nghe nói lại là khá đẹp, nhà đó kén rể. Theo phong tục Cam và vài nơi ở Lào thì
là họ kén rể, trước khi lấy vợ thì người đàn ông phải tới nhà cô gái ở trước ba
năm, cưới xong rồi ở thêm ba năm nữa rồi mới được phép ở riêng nếu có nhu
cầu..và khi đó người con rể sẽ được cha mẹ vợ chia cho một mớ gia tài cho 6 năm
lao động không công cho nhà vợ...
Nhà cô gái kia cũng kén rể, chàng trai đang ở rể thì bị polpot
bắt lính, rồi gia đình đó bị dồn vào "công xã" khơ mer đỏ, phía thung
lũng Poko.
Rồi polpot bị đánh tan tác chạy vào rừng, anh con rể nhà kia
"tan hàng" chạy về nhà vợ, rồi anh này lên cơn điên dùng rìu, ai từng
qua Cam biết cây rìu của họ, lưỡi dài cong cong có thể cạo được lông chân, tay
luôn..chặt đầu người vợ và..hai đứa con.
Thực ra khi bị bắt lính thì đám cưới còn chưa xảy ra, nhưng khi
anh ta vào lính thì ở nhà gia đình vợ bị dồn vào công xã, trong đó Ăngka bắt
làm đám cưới, tôi từng nghe những tên lính pot bị bắt kể lại những đám cưới như
thế này, thực chất những cô gái bị hãm hiếp chán chê rồi lũ ăngka mới tổ chức
cưới xin cho có vẻ "nhân văn" tý thôi, và những thằng ăngka chỉ định
ai được lấy ai, người kia phải làm theo, có đám cưới những thằng pot oắt con
mười mấy tuổi phải lấy những mêmai (bà goá) có khi bằng tuổi bà chúng, những
mêmai con muol (gái goá một con) trẻ đẹp hơn chút sẽ cho những thằng lính lác
ưu tiên, những cô gái trẻ có nhan sắc thì bọn sĩ quan sẽ lấy làm vợ, trừ những
cô đã bị vầy vò nát bởi lũ mọi đó.
Cô gái kia may mắn hơn chút khi lọt vào mắt một thằng ăngka,
thằng đó cưới cô gái và trong ba năm cô sinh hai đứa con, rồi polpot rút chạy,
do bị úp bất ngờ nên thằng sĩ quan kia không kịp lôi theo cô và hai con nhỏ
chạy theo nó, do gần nhà nên cô dắt hai con cùng cha mẹ với hai ba chị em chạy
về nhà cũ, do cô này là vợ thằng sĩ quan nên gia đình không bị giết nhiều, chỉ
có em trai cô phải đi lính pot (sau rơi vào tay tôi, anh ta là người kể cho tôi
tường tận câu chuyện này).
Anh rể hụt kia trở về nổi cơn ghen, chặt đầu cả ba mẹ con bất
hạnh đó rồi anh ta nổ lựu đạn tự vẫn ngay giữa đường, oan mạng theo vài ba
người dân nhiều chuyện đứng coi hóng nữa..
Câu chuyện đau thương này tưởng chừng khép lại sau đó, nhưng nó
chưa hẳn đã xong bởi sau đó quá nhiều câu chuyện ly kỳ về những "hồn
ma" của gia đình đó quấy đảo..
Ở Cam thì có rất nhiều những câu chuyện quái đản về đề tài
"ma quỷ" tôi nghe nhiều như cơm ăn hàng ngày vậy, vì gần như hang hốc
xó xỉnh, mương rãnh, ao hồ, cầu cống..nào cũng có xác người chết, vì chiến
tranh, vì đói khát, và nhiều nhất từ chế độ khát máu mọi rợ khơ mer đỏ gây ra.
Năm 90 lần đầu tiên tôi qua nơi đó, súng vẫn nổ trên đất nước
này, từng vùng..có khi chỉ cách nhau một huyện hay một tỉnh, bên kia bom đạn ầm
ầm, bên này dân ngồi vểnh râu nhậu nhẹt, cờ bạc coi như không có gì xảy ra cả.
Tới ngôi nhà đó là tình cờ, vì người em trai cô gái đó, sau khi
ra hàng đã theo chính quyền mới vào lính, một lần nữa cầm súng nhưng lần này là
để tiêu diệt kẻ thù của dân tộc anh; Đó là Polpot, Khơ mer đỏ thú vật.
Đó là một ngôi nhà sàn lợp tôn, được dựng lại vì ngôi nhà cũ bị
cháy nham nhở, cột kèo nhiều cây còn đen thui, phum khá đông nhà và dân ở,
trước mặt là con đường vào phum, có hai hồ nước khá đẹp do người dân đắp bờ trữ
nước, những hàng rào cây ô rô và rất nhiều cây thốt nốt, phía ngoài phum sát
quốc lộ 4 là rừng cây dầu, ở đây có nhiều cây dầu rất to, thẳng tắp cao tới cả
20 mét, sừng sững..
Khi ở ngôi nhà mấy ngày thì tôi không thấy điều gì lạ lắm, nhưng
hai người anh em ở trước tôi mấy ngày thì có thì thầm kể về những chuyện họ
thấy khi đêm xuống,
Cạnh ngôi nhà là nền ngôi nhà cũ, nơi vụ án thương tâm khi xưa
xảy ra, phía bên trái nền nhà là cái giếng to, giếng đây dân Cam đào cũng lạ,
có bậc thang đi xuống để mùa khô họ đi theo bậc đó xuống lấy nước nên cái giếng
rất to, bình thường nước vẫn trong nhưng không ai ăn nước ở đó vì trước kia bọn
lính pot đập chết dân và ném xuống đó, anh con rể cũng chặt đầu chị kia cùng các
con ném xuống đó..chỉ có chúng tôi tắm ở đó, vì đi vào cái giếng phía trong
phum hơi xa, bao năm rồi mùi nước vẫn nồng nồng tanh tanh, chúng tôi từng phải
ăn và uống nước ở những cái khe hay giếng như thế này ở vài nơi, có lần vừa
phải vớt xương người dưới lên vừa phải đào xuống mới có nước, nhắm mắt nhắm mũi
uống thứ nước như mùi nước cống trong đêm, không uống thì sẽ chết vì khát, cho
nước vào gói cơm sấy nó đen xì như than ngang ngang nhờn nhợn không ăn nổi, nằm
cạnh đống xác hay xương ngủ không thấy ghê, nhưng ăn thứ nước đó quả thật rất
kinh khủng, nếu không uống thì chết, lúc đó nước quý hơn máu nên phải uống
thôi..
Có lần giữa trưa nắng, hai cậu đến trước ra múc nước lên tắm,
thành giếng và lối đi lên khá rậm, khi họ xách thùng nước lên, một cậu bị té
ngã bổ chửng lộn ngược nhào xuống nước, cậu kia khó khăn lắm mới lôi lên
được...cảm giác như có thứ gì đó kéo ghì lại.. là lời nói của cậu đó.
Do căn nhà anh bạn là dân quân, nên lực lượng địa phương hay ghé
vào mỗi đêm đi tuần tra..tôi nghe những người đó kể lại rằng, bây giờ đỡ nhiều
rồi, ngày trước "ghê" lắm, những nhà xung quanh không dám ở gần ngôi
nhà này, họ phải chuyển vào phía trong phum, anh Pai trước nhà ngay sát bên kể-
Buổi chiều tối, nhà ngồi ăn cơm, lúc đó chưa khôi phục xong đường điện nên dùng
đèn đất, đèn nhưng rất sáng..khi cả nhà vào ngồi ăn thì chợt cảm thấy như rất
chật chội chen chúc, vợ anh thét lên vì sợ hãi khi ngoài ba đứa con anh, một
người chị gái bị mất một cánh tay..thì xung quanh có thêm tới ba bốn bóng đen
xì như những cột khói, là những hình người nhưng họ không có đầu, họ cứ ngoe
nguẩy lắc lư như những con sâu và thò tay vào mâm bốc cơm, người Cam hay ăn
bốc..phía ngoài sân còn vài bóng đen nữa ngồi như những bụi cây mọc lên trên
nền sân..
Nhiều khi đi tuần ban đêm, nghe lạch bạch lạch bạch đằng
sau..quay lại thấy cả một đoàn đen xì vật vờ trên đường dưới ánh trăng sáng
nhìn rõ mồn một, đó là những bóng đen rách rưới tả tơi, thiếu chân mất tay,
hoặc bò như rắn dưới đất..
Anh em hoảng sợ tới cứng cả chân không thể kêu hay chạy được
nữa.
Phía bờ hồ nước trước mặt ngôi nhà có một cái trạm bơm nước, đó
là một căn nhà xây không có cửa máy móc đã hư hỏng nên không còn chạy, người
dân ít dám bén mảng lên đó.
Một hôm, buổi chiều trời âm u như muốn mưa, tôi lấy chiếc cần
câu lần mò lên trạm bơm vì nghe anh em nói ở đó nhiều cá lắm, tôi không vào
trạm bơm mà chỉ đi ngang qua để lên bờ đập rồi xuống phía dưới..tôi chợt thoáng
thấy phía trong như có ai đang ngồi khoanh chân.. tôi gọi; Ê, làm gì vậy? Bằng
tiếng Việt, vì biết là lính Việt mới ngồi khoanh chân kiểu đó - Người Cam có
nhiều điều cấm kỵ tế nhị như ngồi khoanh chân hay xoa đầu người khác, nhất là
tụi con nít, vì theo phong tục của họ chỉ những nhà sư mới được phép làm vậy
thôi- Tôi hỏi hai lần, vẫn thấy im ru, tôi vòng quay trở lại bước vào trong
trạm bơm thì không thấy có ai trong đó cả, ba bề bốn bên trống hoác có ai thì
họ trốn đâu được, loanh quanh một lúc thì tôi quay về ko đi câu nữa vì trời bắt
đầu mưa.
Đêm đó một dân quân và anh bạn tới trước tôi kể lại.. Ở cái trạm
bơm đó khá lạ lùng, trước đây khi còn chiến tranh, nơi đó khá nhiều lính pot và
lính Việt đã chết vì tranh giành chốt giữ điểm đó..không riêng anh dân quân mà
dân phum nhiều người kể thinh thoảng đêm trăng vẫn thấy họ ẩn hiện gào
chô..chô..hay xung phong..nhiều bóng đen như ôm nhau lăn lông lốc xuống phía
sườn dốc đập nước..
Nhiều chuyện, nhưng ghê rợn nhất vẫn là chuyện về "hồn
ma" ba mẹ con mất đầu, họ thỉnh thoảng vẫn nhảy múa ở cái nền nhà cũ, trên
thành giếng nước hay ngay trước sân ngôi nhà mới mà tôi đang ở, có lần người
dân phum thấy ba mẹ con lần mò dắt nhau đi trên con đường, mỗi người đều ôm một
chiếc đầu trước ngực, có hôm thì họ đi giữa cơn mưa buổi chiều, đi trong mưa
nhưng không ai bị ướt cả..
..
Đó là những năm trước, còn vừa rồi tôi quay lại đó thì mọi thứ
đã thay đổi, ngay cả anh bạn đó, giờ anh là thum Rin (thầy pháp, thầy cúng,
bói..) một sự thay đổi bất ngờ và lạ lùng với tôi.
Ngồi nói chuyện cùng anh, anh tên Rin, anh tâm sự khá
nhiều...nhiều điều tôi phân vân không biết có nên kể hay khong nữa, không hẳn
là hoang đường hay khó kiểm chứng..mà là điều tế nhị trong "nghề
nghiệp" của những người làm nghề bói toán, cúng bái, ngoại cảm..vv, những
công việc mang hơi hướm tâm linh.
Nếu những gì tôi kể lại có "đụng chạm" hay thiếu căn
cứ, hồ đồ..xin mọi người thông cảm vì tôi là kẻ "ngoại đạo" chỉ kể
lại những tâm sự của một người làm "thầy" thôi nhé.
Rin tâm sự với tôi, anh đến với công việc này như một duyên nợ
sắp đặt bí ẩn, từ trước tới giờ chưa bao giờ anh dám nghĩ mình sẽ làm thầy.
Sau khoá tu ( người Cam có luật giống người Lào là đi tu, người
đàn ông trong đời phải đi tu một lần, phần đa họ đi khi trẻ tuổi, có người đi
khi trung niên hoặc lúc già, không bắt buộc thời điểm, mỗi lần là 6 tháng) anh
bỗng thấy nhiều điều khác lạ, như khó khăn hơn với cuộc sống trần tục, có rất
nhiều việc xảy tới như tai nạn, ốm đau liên miên, cứ ăn đồ mặn là ói hay đi
ngoài suốt và mất ngủ kéo dài...những việc đó xảy ra như muốn ngăn cản anh quay
về cuộc sống bình thường.
Anh quyết định theo con đường tu hành, lạ lùng là khi đi khất
thực, người tu hành phải đầu trần chân đất bê bình bát đi khất thực từ lúc mặt
trời mọc tới khi mặt trời lặn phải quay về chùa, bât luận mưa hay nắng, và đồ
bố thí cái gì phải ăn cái đó, họ không được phép nhận tiền và đồ ăn sống, người
Cam cũng ko bố thí tiền hay đồ sống, có khi là đồ mặn nhưng ở chùa anh ăn thì
lại không sao cả.
Nhiều điều đặc biệt xảy ra với anh là bỗng dưng anh cảm nhận và
đôi lúc anh "nhìn" thấy lờ mờ hình bóng của "cõi âm", tôi
không có ý định thử anh, mà hỏi anh vài điều về tâm linh của chính tôi, lạ
thay..anh nói rất chính xác tới nổi gai ốc, thậm chí những điều mà tôi phải tìm
hiểu lại mới biết là có xảy ra..
Anh có thể "giao tiếp" được với "cõi" đó,
theo anh nói; Thầy bói thật sự giỏi có khả năng thì 100 người chỉ có 4-5 người
là có năng lực thật sự, những người giỏi xem theo ngẫu hứng và không nhận tiền,
có thì họ chỉ nhận một chút để cúng "Tổ"..phần đa là nói dựa, buôn
Thần bán Thánh lừa gạt bá tánh, người giỏi không mở phủ, điện xem bói lấy tiền,
và những người có năng lực này thường có cuộc sống rất khó khăn, như người ta
thường nói là "để lộ Thiên Cơ" nên phải gánh nghiệp, tuy nhiên họ
không bị "tuyệt đường" ko bị đói khát..
Những người có năng lực bí ẩn mà người ta hay gọi là "ngoại
cảm" thì khác hơn một chút, họ có thể rất giỏi khi xác định mộ phần hoặc
hài cốt, thậm chí rõ ràng dù họ chưa từng tới nơi đó, hay sống thời đó..họ như
một người "trung gian" giữa hai "cõi" âm dương và như có
"nhiệm vụ" đó, nhưng họ không có khả năng "xem bói" hậu vận
và tương lai..nếu họ làm việc bằng "Tâm" thì khả năng đó kéo dài,
nhưng nếu tâm mà "Tà" thì khả nămg đó sẽ biến mất rất nhanh..tôi
nghĩ, có thể như người ta nói trẻ em có khả năng nhìn thấy "hồn ma"
cũng tựa tựa vậy, lúc chúng còn nhỏ, còn "trong sáng" chưa bị vấy bụi
trần thì "con mắt thứ ba" còn mở cho phép chúng điều đó, nhưng khi đã
"nhiễm trần" thì con mắt đóng lại tránh cho chúng điều gì đó chăng??
Tôi có quen một vài nhà ngoại cảm và tôi công nhận điều khó hiểu
đó là đúng, khi họ toàn "Tâm" làm việc thiện thì họ rất chính xác,
nhưng khi có sự vụ lợi thì khả năng đó biến mất ngay hoặc mờ dần..khiến họ ko
còn "thấy" được điều gì nữa.
Còn chuyện "gọi hồn" hay "trục vong" nữa 10
phần giả 9, khi gọi "hồn" hồn về, đàn ông giọng đàn ông, đàn bà giọng
đàn bà, vùng miền rõ ràng, âm điệu hay thói quen khi nói lúc sống y chang,
người nhà nhắm mắt lại cảm giác như đang nói với chính người nhà đã mất của
mình.. điều này tôi thấy đúng khi chứng kiến một đứa trẻ ở sâu trong Đầm Dơi,
Cà Mau..một liệt sĩ chống Mỹ người Bắc đã "nhập" đứa trẻ, giọng Bắc
ồm ồm rõ ràng, "ông" hút thuốc và uống rượu như bình thường..dù đứa
trẻ mới 9 tuổi ở vùng sông nước rất sâu và chưa một lần đặt chân ra miền Bắc,
thậm chí cả cha mẹ nó cũng không đi bộ đội và chưa bao giờ ra Bắc nữa, xung
quanh cũng không có ai là bộ đội để có thể nói chuyện mà cho là đứa trẻ đó nghe
thấy và nói "dựa" theo.
Giọng nói của "hồn" nghe rin rít như rất cố gắng,
người co giật, mặt đỏ bừng, hai mắt nhắm hoặc trợn trắng tay chân run bần
bật..chứ không sang sảng rõ ràng như ở nhiều trang facebook thường đăng tải.
Không có chuyện "trục vong" Quỷ nghìn tuổi, đó là nói
láo, nếu "vong" đúng là nhập nói, thì đó là "vong" nói dối,
láo..nghe có vẻ mắc cười, nhưng Rin giải thích rằng, "vong" cũng như
người thôi, cũng "nổ" để doạ thầy "pháp" yếu.
Quỷ là môt khái niệm rất bí ẩn, tôi lọ mọ tới gần 40 năm trời
lặn lội khắp nơi ngõ hầu muốn tìm hiểu đó là "thứ gì" nhưng nói thật
lòng, chưa thấy có sự giải thích nào nghe hợp lý cả, nhiều thầy rất giỏi ẩn
thân ở những nơi xa xôi cũng nói thẳng là họ cũng không biết, thầy giỏi ko ngại
nói thật điều đó, thậm chí một thầy pháp luyện và dùng thứ bùa cực mạnh có thể
nói là mạnh nhất trong "hệ phái" này là bùa Ngũ Quái cũng nói; Họ
không hiểu thật sự Quỷ là gì, hình thành từ gì.
Xin nói thêm một chút về bùa Ngũ Quái.
Theo những cao nhân thực thụ ẩn thân luyện Bùa, thì NQ là một
thứ bùa gần như vô song, Thiên Linh thì dùng yếu tố Nhân (là con người) để
luyện "pháp, chú" NQ dùng yếu tố yêu, tà, tinh..ngũ là đại diện cho
ngũ hành..đó là những loại yêu sinh ra từ cây, đá, lửa, hay sông..những loại
"yêu, tinh, tà.." này không phải là giống khái niệm "vong"
như người..tôi nghe nói Cao Biền là người luyện bùa này, và bùa này có khả năng
như kiểu hô mưa gọi gió..theo như truyền thuyết nói..không biết có đúng hay
không nữa.
Quay lại vấn đề Quỷ, Quỷ nhập là có thật, tôi đã thấy tận mắt,
Quỷ không nói tiếng như người, chỉ gầm gừ và hét đinh tai nhức óc, mắt long
sòng sọc, vai nhô lên cổ rụt sâu tay co lại dáng người rất quái đản, ăn thịt
sống, uống máu hay nước lã, tiếng gầm ồm ồm như tiếng hổ gầm trong hang..nhảy
hay rướn lên nhìn rất ghê sợ, và Quỷ rất ít khi nhập vào người.
Quỷ thường ở xa con người, những nơi thâm sơn cùng cốc, khe đá
hang sâu, hoặc rừng rú, các cụ xưa nói rừng nào có Q ngự đến hổ còn không dám sống,
tôi không biết có đúng khong nữa.
Và thiên địch của Q là sấm sét, trời âm u hay quang đãng sét bất
chợt giáng xuống một cây to mọc có khi chỗ không đông dân, có khi chỗ đông
dân..khiến cây tơ tướp và chết, đó là diệt Q..khi ở gần con người.
Các thầy có nói một điều khá trùng lặp là ngày xưa Q nhiều nhưng
chiến tranh bom đạn nổ nên Q ít đi, còn Q là gì thì nói thật lần nữa là tôi
chưa thấy giải đáp nào thoả đáng dù gần như gặp thầy nào tôi cũng hỏi câu đó,
xin các Thầy thứ lỗi vì chỉ là sự tò mò cá nhân chứ tuyệt nhiên không có ý bỡn
cợt gì các Thầy ạ, tôi rất nghiêm túc trong những đề tài thuộc tâm linh, chỉ
cảm thấy hợp lý mới dám kể ra thôi ạ
.
Còn vong, cũng như nhiều thầy có Tâm nói, vong không đáng sợ,
bản thân tôi cũng thấy vậy, tôi chưa bao giờ sợ hãi khái niệm này..vì vong
không thể làm gì người trực tiếp như Q, Q có thể làm con người sợ tới vỡ mật mà
chết tươi được, còn vong chỉ lờn vờn ẩn hiện trêu chọc con người, cần sự giup
đỡ, hay còn oán thán vấn vương gì đó nơi trần thế.."họ" khiến người yếu
vía hoảng sợ hoang mang, mất tập trung, bất an, sinh bệnh hoặc thần kinh..cũng
có những trường hợp "vong" người ta hay gọi là vong "dữ" cố
tình hại người, đó thường là "vong" đường chợ, sông hồ..dân gian gọi
là "cô hồn", "vong" thường có hình hài mờ nhạt, đen hoặc lờ
mờ trắng đục như chiếc áo choàng phía đầu hay tay chân đen xịt không rõ ràng,
chứ ko phải tóc xoã, răng nanh miệng máu..xin hỏi các cao nhân ở ẩn trong trang
tôi đúng không ạ?
Tôi tiếc rằng những nơi tôi đi qua, những năm tháng đó không có những
phuơng tiện ghi hình hiện đại như bây giờ, nếu có chắc chắn tôi có thể chụp hay
quay được tý chút hình ảnh lạ lùng đó, bây giờ phương tiện hiện đại có thì
những nơi đó lại không còn hoang vắng, hoặc không thể tìm lại địa chỉ, hay có
quay lại cũng khoing còn, tôi vẫn luôn mang theo những thiết bị hiện đại với ý
nghĩ cố gắng "chộp" được "cái đó" cho mọi người xem, nhưng
có nơi đặt máy quay thì ko được, mắt thì vẫn thấy ẩn hiện lờ mờ thoáng qua rất
nhanh...
Vài câu chuyện vụn vặt nghe hơi bắc nồi chõ kể cho mọi người
nghe chơi thôi, có gì không đúng xin thứ lỗi ạ.

0 Nhận xét