Truyện: Lạn Kha Kỳ Duyên
Tác giả: Chân Phí Sự
Thể loại: Tiên Hiệp
Tình trạng: Đang ra
Reviewer: Trăng Sáng Bao Lâu Có ?
Dưới
đây là nguyên văn review của đạo hữu: Trăng Sáng Bao Lâu Có ?.
Bấy
lâu vướng với nghiệp học thăng trầm, lại thêm vì tết nguyên đán, mỗ cũng là
thân bất do kỷ, tư thân khó thoát, hiếm được đêm nay trăng thanh gió mát, lại
nhân vì hai tay rảnh rỗi, bèn ghé lại chốn xưa. Nom trông tiên quán nay đã vật
đổi sao dời, kinh thư ẩn hiện, rì-viu hiện lên khác nào nấm mọc sau mưa, quả là
phồn vinh đến cực điểm vậy, mắt trông thấy mà bụng khâm phục vô cùng. Quả
nhiên, sĩ biệt tam thiên lau mắt mà nhìn, kẻ sĩ đã vậy còn nói gì đến bậc đại
hiền như quán chủ, mỗ xa cách cũng đâu chỉ tam thiên, bấm đốt ngón tay mà tính,
đến nay cũng sơ sơ quá nửa mùa mưa nắng, quả nhiên quay đầu ngoảnh lại, đã là
khác xưa.
Nói
tới đây, bấy lâu nay mỗ tuy rằng cần cù học nghiệp, lại chẳng quên chuyện văn
chương, coi là đôi bên kết hợp, âm dương giao hòa, quả thực lấy làm vui thú vô
cùng. May mắn, trong lúc du sơn ngoạn thủy, lang bạt diễn đàn, mỗ có kỳ ngộ
được một quyển kinh thư, mới thấy giới thiệu mà trong lòng đã rạo rực vô cùng,
muốn được chia sẻ cùng chư hữu gần xa để cùng phẩm đọc, nay viết lên đây để chư
vị đạo hữu cùng đánh giá Thư
danh: Lạn Kha Kỳ Duyên, như có vị đạo hữu đạo hạnh thâm sâu, tài trí
uyên bác, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý hẳn sẽ nhận ra ngay sự tích
gắn liền với thư danh, như đạo hữu nào mới sơ kiến tu hành, đạo hạnh còn yếu
kém, thì mỗ xin được bêu xấu 1 lần mà kể cho tường tận, truyện kể rằng năm xưa
có 1 chàng tiều phu đốn củi trên núi (thực ra cả 2 nước trung quốc và việt nam
đều có sự tích này nên mỗ sẽ không nói rõ tên núi vì mỗi bên có khác, đạo hữu
nào hứng thú có thể tham khảo thêm), đang lên núi đốn củi, chàng bất ngờ gặp
được 2 ông lão đang ngồi mà đánh cờ với nhau, chàng cứ thế xem, mãi cho đến khi
cảm thấy cổ họng khát nước, 1 vị tiên nhân bèn sai đồng tử hái 1 quả đào tiên
cho chàng giải khát, lại xem 1 lúc, 1 vị tiên nhân bèn đuổi chàng về, chàng
tiều phu bèn nghe lời xuống núi, xuống đến nơi, về làng thì đã là cảnh còn
người mất, hóa ra thời gian đã qua vài chục năm, nhưng chàng mới ở trên núi
được một lát, nhờ có quả đào tiên nên chàng mới không già đi và đói.
Nội
dung: Kế Duyên nhân vật chính của bộ truyện cũng vô tình lạc vào vùng núi và
thấy được bàn cờ, tuy nhiên lại không hề có tiên nhân ở đó, ngứa tay Kế Duyên
bèn đặt một quân cờ vào vị trí thiên nguyên (chính giữa bàn cờ vây) sau đó đi
ra, lúc đi ra khỏi núi chàng mới biết được thời gian đã qua mấy tuần, vì không
có đào tiên nên Kế Duyên đã chết đói và xuyên không sang thế giới khác, bắt đầu
hành trình của mình, tu đạo, tìm kiếm quân cờ (bàn tay vàng của Kế Duyên) tạo
nên một ván cờ mà thiên địa là bàn, chúng sinh vi kỳ. đặc sắc tuyệt luân Đây có
lẽ là làn gió mới cho các vị đạo hữu ưa sự thanh nhàn, quá trình tu hành của Kế
Duyên được xen kẽ rất nhiều câu chuyện nhân sinh, cảm ngộ khác nhau trong lúc
du hành, kết bạn với cả người phàm, chân long, cao nhân, truyện có điểm nhấn là
các tình huống trang bức bất đắc dĩ tạo nên một hình tượng cao nhân của Kế
Duyên trong mắt người khác, tuy nhiên, tác giả cũng lồng ghép hết sức khéo léo
để tránh lặp lại sáo lộ trang bức vả mặt thông thường, tạo cảm giác cho người
đọc một Kế Duyên không quá mạnh mẽ khiến truyện nhàm chán, nhưng cũng không quá
yếu đuối để bị ăn no hành lúc mở đầu, mọi thứ đều được thêm thắt vừa đủ, tạo
cảm giác mới lạ.
Cuối
cùng, thiên hạ văn thư chẳng của riêng ai, mong người người đều vì tiên quán
hưng thịnh mà cống hiến sức mình.

0 Nhận xét