Tôi được nghỉ chút, sau và trước một chuyến bay dài, xin kể nốt câu chuyện về những "huynh đệ chi binh" của tôi cho mọi người cùng nghe.
Hy sinh anh dũng.
Lúc đó tầm tháng 6, chúng tôi rời khỏi khu tập trung chia đội ra
làm 2 và tiến sâu vào rừng vì lúc đó đầu mùa khô ( mùa khô Cam vào tầm tháng
4-5 tới tháng 12) nắng khủng khiếp cây lá tả tơi trơ trụi hết, người còn không
có gì ăn huống hồ gia súc, chúng tôi phải uống nước trong những vũng đục ngầu
toàn bùn đỏ, và phân trâu bò, mùi thum thủm tới giờ vẫn chưa thể quên được mùi
vị của nó, bọ cap, rắn rết cũng chết la liệt..nắng như đổ lửa xuống đầu, thời
tiết đã vậy còn thêm binh biến càng ngày càng khó kiểm soát, chúng tôi đụng độ
liên miên với bọn tàn quân, bọn Pa ra..rồi đạn pháo hoá học từ Thái bắn qua,
gần như kiệt sức vì đói ăn và sốt rét tái phát.
Thỉnh thoảng chúng tôi phải hoá kiếp một con bò để làm lương
thực vì càng vào sâu càng khó khăn.
Một buổi trưa nghe anh em phàn nàn "mâu thuẫn" giữa
con Èng con Cun và con "môn rô" sâu quá rồi, khó mà đội trời chung
với nhau được.
"Môn rô" là một con bò cái rất tai ngược, anh em đặt
tên nó theo tên của diễn viên Mỹ Marilyn Monro tóc vàng nổi tiếng vì cặp bồ với
tt Mỹ Kenedi thì phải.
Con bò này có biệt danh đó bởi cặp mông phì nộn lạ lùng, những
con bò khác mông nhỏ, riêng con này cái "chảo" to như chảo quân dụng,
nó thường có những kiểu "chứng" như ngựa chứng, hay như lũ bò đực,
oánh lộn, bỏ đàn đi bụi, tuy mắn đẻ nhưng rất tai ngược khó bảo.
Nó thường gây gổ với con Cun bằng cách nhổm người trèo lên lưng
con Cun để uống nước của chúng tôi, hay xông tới ủi con Cun để lấy ít rau rừng
chúng tôi kiếm được để chiều nấu ăn, lạ là tuy ko cùng đồng loại nhưng con Èng
rất bảo vệ con Cun nó thường lao vào đớp vào chân con Môn rô mỗi khi con Môn rô
kiếm mối với con Cun, vì Cun vốn hiền lành nhẫn nhục trong mọi sự..nên có lần
nó bị Môn rô đá hậu cho một phát văng như một cái giẻ lau. Èng cay và thù Môn
rô từ đó, giống chó vốn thù dai...
Nhưng có một điều lạ là từ những con bò, gấu nhất như con Mai
tai sơn, nó là con bò đực đầu đàn rất to và ngầu, đen trũi hung hãn vô
cùng..tới con Môn rô hay Cun, Èng..cho tới mấy thằng đội tôi đều hãi lão bà bà,
không hiểu tại sao. Người thì tôi phỏng vấn đc, tôi vẫn hỏi mấy thằng sao lại
sợ lão bà bà thế, chúng nó chỉ nói; "nhìn bà đó ghê ghê làm sao đó anh ạ,
người bà ấy có mùi gì ghê lắm..".
Đúng là lão bà có gì đó ma quái thật.
Thằng Èng là kẻ bát nháo nhất, nhiều chuyện dạy mãi nó vẫn ko
vào dù khi dạy thì có vẻ chăm chú nghe lắm, nhưng toàn kiểu luôn luôn lắng
nghe, nhưng lâu lâu mới hiểu vậy, chỗ nào nó cũng sục vào, thấy ai nó cũng sán
tới lân la..nhưng với bà bà thì khác, nó và các con kia thường lảng lảng chứ ko
dám tới gần chứ đừng nói bỡn cợt vuốt râu hùm, chỉ có tôi với a C là ko
"ngại" bà bà, thỉnh thoảng tôi vẫn cà chớn trêu bà bà hay vờ nắn bà
đứng thẳng lên, tuy bà bà gù gập nhưng bà bà "nhảy đầm" rất đẹp, tôi
xem bà ngẫu hứng biểu diễn một hai lần, những bước nhảy điêu luyện lắm, và bà
cũng có một hai lần "ra võ" cách thủ của bà bà là Vịnh xuân quyền, và
thái cực quyền..
Lão bà rất khó tính, kiểu cưỡi chổi tà tà bay quanh nhà vậy.
Một hôm vào chập tối, phát hiện thấy những dấu hiệu lạ, buổi
chiều gần một bờ suối cạn khô, chúng tôi thấy một chiếc khăn cà ma, đen xì hôi
hám bẩn ko thể bẩn hơn rơi dưới đất, khi kiểm tra tôi phát hiện đó là chiếc
khăn mới rơi khỏi người kẻ mang nó, mùi hôi gắt vẫn còn, mới rơi thì mùi còn
nặng và khét lẹt, rơi lâu rồi thì nó có mùi khai thum thủm..
Biết sự có mặt của lũ pot xung quanh nên chúng tôi thận trọng
hơn trong mọi việc.
Khi phát hiện ra khe nước, tôi đã biết khe đó ko của riêng bọn
tôi, lũ pot tàn lẩn quất đâu đó với mùi hôi xì khét lẹt thoảng liên tục trong
gió, chúng đã tan tác và có thể đã can kiệt đạn dược chứ còn chúng đã tấn công
chúng tôi để cướp bóc hay lấy bò giết thịt ngay rồi.
Cảnh giác nhưng vẫn bị lũ khốn đó úp bất ngờ.
Mọi ngày tôi cùng anh C hay ra đó lấy nước, do anh em mới chưa
có nhiều kinh nghiệm một mình rất dễ bị úp, nên tôi cùng a C hay tự đi.
Hôm đó là buổi sáng, tháng 7 thằng H bị sốt đêm ko ngủ được nên
tầm 4 giờ sáng nó dậy mò đi lấy nước uống.
Mấy anh em tôi ở một khe đá, mùa mưa thì nó là một con suối nhỏ,
khe rộng chừng hai mét và hai mép đá chạy dài chưng hơn 3 chục mét. Phía đầu
khe đá đó là mặt núi đá thoải từ trên xuống hai bên có rất nhiều cây mây rừng
và cây "thép gai" chúng tôi ko biết nó là cây gì, giống cây mai dương
và gai trên thân rất nhiều, đoạn ngọn có thể tước vỏ gai gặm là có nước chống
khát, do địa thế vậy nên chỉ phải canh chừng phía trước mặt còn sau lưng tạm
yên tâm.
Đang ngủ say tôi chợt nghe một loạt AR15 rất gần..tất cả anh em
bật dậy im lặng vồ lấy vũ khí bò ra, do trời còn tối nên ko thấy gì, điểm danh
thì thấy thiếu một, chết rồi...kiểm tra lần nữa thì thấy thiếu thằng H. Hồi tối
nó sốt mà..mấy anh em hỏi nhau, chết rồi nó ra lấy nước, a C kêu khẽ.
Chúng tôi tản ra bò tìm xung quanh. A C bò đầu tiên tôi bò ngay
sau anh chợt thấy anh dừng lại kêu nhỏ, nó gài lựu đạn em ơi, dây trên lưng
anh, anh cầm được hai đầu rồi em lần xem nó gài đâu gỡ đi, tôi lần mò trong
bóng tối, gỡ được một quả M67 bên phải anh C, linh tính cho tôi biết chắc chắn
ko chỉ có 1 quả, đúng như tôi nghĩ ngay trước mặt anh C còn quả nữa, gỡ xong
hai quả lựu đạn, tôi báo thông cho anh em sau, lúc này trời lờ mờ sáng dần, do
ban ngày tôi cùng anh C hay đi lấy nước nên biết vị trí khe nước và điểm nào để
phục kích tốt nhất những kẻ đến lấy nước, chúng tôi chia hai mũi đến đó. Chưa
thấy gì trước mặt tôi đã nge tiếng súng anh C nổ, nghe tiếng "hự" rồi
tiếng rên ứ ứ trong bụi cây... không hiểu sao tôi lại nằm xuống quan sát trên
những cây to bên trên, vì ban ngày có lần tôi đã dừng lại nhìn hai cây to này
vì thấy cứt sâu ị rơi trên đất, một thằng đen xì đậu im lìm trên đó, nó đang cố
gắng chỉnh khẩu AR15 quay lại hướng tôi, vì trước đó nó đang định ngắm phía anh
C, tôi nhanh hơn, nó rơi xuống đất như một bao thóc, không kêu được tiếng
nào...nghe tiếng chân chạy tôi đứng dậy nã tiếp, hai thằng nữa đen thui đổ
nhào, anh C đón thêm thằng nữa.
Thằng H bị bắn nằm ngửa ngay khe nước, cái can bằng cao su lăn
lóc bên cạnh, chưa có hột nước nào, mặt nó trắng bệch, cặp môi rướm máu khô
khốc.
Trong 5 thằng bị hạ có hai thằng chưa chết, khi hỏi nó chỉ trợn
mắt lườm tôi, điên tiết tôi dựng nó dậy móc khẩu col45 nện cho mỗi thằng một
viên vào giữa mặt, khỏi hỏi han gì nữa.
Anh em gói xác H lại chia nhau cõng nó ra, lùa cả bò ra theo vì
ở lại cũng ko được, may cho chúng tôi là chúng ko còn nhiều đạn dược vũ khí nếu
còn nhiều chắc chắn chúng tôi sẽ bị nó sấy khô.
Trên đường quay ra ngoài trả bò, tới một thung lũng khá bằng,
tôi linh cảm có gì đó nguy hiểm, lũ bò tranh thủ dừng ăn cỏ khô thì bỗng con
quái vật Môn rô lồng lên phi ngược lại, thằng L cùng con Èng lao theo lùa nó
về, chỉ trong tích tắc tôi nghe một tiếng "oành" một mảnh gì đó như
mảnh giẻ màu đen bay lên lũ bò lồng lên hỗn loạn, nghe tiếng L gào, em bị mìn
rồi...
Con Èng chỉ còn một nhúm lông, tôi và anh C cùng thằng S nhặt nó
chôn tại một gốc cây gáo, có hai tảng đá rất to hai bên, phía trước là suối
cạn, nó nằm lại chân dãy Dangrek trơ trụi, giữa mùa khô, chỉ có nắng, khép lại
một cuộc đời "giang hồ" tha hương đói khổ, lăn lóc..nhưng rất oai
hùng và ý nghĩa.
Tôi đứng rất lâu bên "mộ" nó và cố gắng ghi nhớ vị trí
đó vào đầu để có dịp sẽ trở lại tìm nó.
Sau khi tìm được con Môn rô, tôi lạnh lùng cho nó một viên 9 ly
vào giữa trán, xẻ thịt nấu nướng và làm lễ tế cho con Èng.
Mấy anh em vừa ngồi ăn vừa khóc.
Buồn thăm thẳm tới hai ba năm sau đó..
....
Còn Cun thì số phận may mắn hơn, khi trả bò để vào Anlonh, ghé
qua Paksink giáp biên giới Cam- Thái, nơi đó là đất Thái, chúng tôi cho một
người bạn già, chú đã mất sau đó ít năm.
Chú cũng nuôi ngựa và nhà đất rất rộng, Cun chỉ ngày ngày ăn cỏ
nhẩn nha, không phải mang vác gì, không phải lo bom đạn, đói khát..
Khi chúng tôi đi tự tay tôi buộc dây vào cổ nó, cột vào một
chiếc cột chuồng dê khá to, vậy mà nó nhổ tung cái cột đó để chạy theo chúng
tôi, nhưng vì cái cột quá dài và nặng nên nó ko thể tha theo được, nó hý lên
điên cuồng đi rất xa chúng tôi vẫn còn nghe rõ, nó như tiếng gầm thét chứ ko
đơn thuần là tiếng hý nữa.
Khi đi tôi vỗ vỗ vào lưng nó nói, mày ở lại đây, bọn tao đi công
chuyện nếu còn sống thì tao sẽ quay về gặp mày, ở lai đây vì mày ko đi được nữa
theo bọn tao đâu..
Nó im lặng khịt khịt mũi như hiểu lời tôi nói.
Sau đó hai năm anh C có ghé về qua tìm nhưng anh ko nhớ đường
vào nhà chú Niêng.
Còn anh T, "cha" của nó cung với L có ghé qua một lần.
L kể lại hai "cha con" cùng khóc.
Nó khóc nước mắt nó chảy dài, tôi đã có lần nhìn thấy nó khóc
khi bị mưa lũ lùa một lần.
Cun đã chết vì tuổi già năm 2007, mừng cho nó vì cuối đời cũng
được an nhàn không lo đói khát, đạn bom.
Khi nó chết, cậu con trai chú Niên đem chôn nó như lời chú Niên
dặn lúc chu còn sống.

0 Nhận xét