Sau vụ "thảm án động trời" P Èng bị ghét như..chó
. Anh C còn điên
tiết nói ; Thịt cho rảnh nợ, cho nó chừa..
P Èng rất khôn, chỉ ngồi im cúi mặt, ko hiểu y nghĩ gì trong
đầu.
Tội đó theo quân pháp thì y phải bị giáng cấp, tước quân tịch,
đuổi về địa phương quản lý, hoặc cho đi cải tạo lao công..nhưng binh nhì là bết
bát nhất rồi, giáng cấp nữa thì thành binh ba à
, tước quân tịch
thì y trên ko chằng dưới ko buộc, tước phút mốt, còn đuổi về địa phương, thì
đuổi mãi có về đâu..làm gì có "địa phương" mà về![]()
![]()
.
Cuối cùng sau cuộc họp ra quyết định kỷ luật thì anh T chủ trì
đứng lên vươn vai ngáp..; Thôi kệ cha nó, chạy được là may rồi, tao nghĩ tới
cảnh bị ba mẹ con chửi hôm cái áo gối của nó phơi rơi xuống..mà tao nóng lạnh
quá![]()
, thôi đi ngủ đi.
Giải tán họp, ai cũng sỉ và P Èng..mẹ mày đang yên đang lành tại
mày. Mày thấy tội mày chưa??.
Riêng tôi tới gần nhòm thì thấy y ngủ từ lúc nào rồi.
Tháng sau, anh T bị thương đi viện, anh N cùng 4 anh em khác
sang sườn Đông, tôi cùng mấy anh em đi chăn bò.
Những ngày sáng cầm tiền tỉ đi chơi tối lùa tiền tỉ về đó đúng
là cực, nắng kinh hồn, nắng đến cháy cỏ, ngày nào cũng phải di chuyển rất xa
tìm vùng cỏ, sâu trong rừng, mìn đầy rẫy, lúc nào cũng luôn chuẩn bị sẵn tư
tưởng hôm nay là ngày cuối cùng được mở mắt dậy, đụng tàn quân liên miên, bom
đạn vẫn đì đùng trong Anlonh venh vọng ra...
P Cun thì quả là được việc khi chịu trách nhiệm chở bao đựng
nước và lương thực, còn Èng vẫn thế, lon ton chó chạy trước cầy..
Lùa bò ra bãi Èng có trò mới, đi săn rắn và bọ cạp, vài lần mỏ
sưng như mỏ than vì bị bọ cạp chíu cho..
Mà con vật quả là thông minh thật, tôi cùng Èng đi bắt rắn nhiều
lần, con người thì còn biết phân biệt đâu là rắn độc đâu là rắn thường..qua tìm
hiểu, còn chó..nó cũng biết luôn. Tôi nghĩ chắc do bản năng của chúng.
Bình thường gặp ri coc, hổ ngựa hay hổ hành, rắn xanh hay hoa cỏ
đen...thì anh ấy rất ngầu, bay vào vồ luôn ko cần tránh né, dù lũ rắn rất to và
hung dữ, có những con hổ ngựa ngóc đầu lên cao cả mét và to như cườm tay, dài
ngoẵng, hổ hành thì toàn thân sáng choang như mặc giáp kim cương ngóc đầu há
mồm bành cổ, rắn xanh thì nhọn hoắt như cây lao, hoa cỏ đen thì nhìn như con
trăn nhỏ, dòng hoa cỏ tôi thấy ở Cam sao nó to khủng khiếp vậy, người ta từng
bắt được con nặng tới hơn 5kg, như một con trăn con...nhưng những loại màu mè,
hùng hổ hay to xác này gặp Èng tắt điện hết..., nhưng đặc biệt là gặp lục hay
chàm oạp hay hổ chúa thì nó khác ngay, thận trọng và dè chừng chứ ko bay vào
"nốc ao" luôn...dù những loại đó thường có bộ dạng lù khù chậm chạp
như lục đầu to...không hung hăng "màu mè" như những loại thường. Chắc
hẳn nhiều năm kinh nghiệm "bụi đời" dạy cho y hiểu câu: Không sợ kẻ
ngu tỏ ra nguy hiểm mà nên sợ kẻ nguy hiểm giả đò ngu..
Lùa bò đi thì gần như ngày nào cũng bị bò đạp vào chân vì tội
chạy lón cón lạng lách trong đàn bò, thấy nó khập khiễng tôi vừa buồn cười vừa
ko biết phải làm sao dạy nó cách đạp lại, như trẻ em đi chăn trâu bò, vô tình
bị trâu bò đạp phải chân chúng có cách chữa mẹo rất hay là đạp lại cái chân của
con trâu hay bò vừa đạp lên chân chúng, và ko bị sưng và cũng ít bị đau hơn.
Còn Cun thì luôn điềm đạm nhẫn nhục chịu đựng mọi điều kiện khắc
nghiệt..thấy nó phải đeo hàm thiếc vướng víu và khổ sở khi ăn, tôi cắt vứt bỏ
hàm thiếc, quấn dây vào cổ nó như xích chó dắt đi, sau nó quen tôi bỏ dây cho
nó như ngựa hoang, đề phòng lỡ mấy anh em có chết hết thì nó sống trong rừng
thành ngựa rừng không vướng víu dây rợ gì nữa.
Cun hiền nhưng cục tính, hai ba lần nó nổi xung khi bị Èng đùa
quá trớn nó cạp Èng nghiêng đầu quăng một phát Èng bay cả chục mét, kêu khóc
inh ỏi sợ xanh lè luôn.
Bị ngựa đạp vào chân mới khủng, mà đặc tính loài ngựa cũng chẳng
giống ai..đi đường mà gặp chúng cung cúc thồ hàng thì dù có là đường này của bố
mày..thì cũng nhanh nhanh mà bay sang một bên mà tránh. Loại tốc độ cao phân
khối lớn này cứ tằng tằng giữa đường thẳng tiến ko né bố con thằng nào, không
pha cốt còi kèn gì hết ráo..
Người ta vẫn nói câu kiếp trâu ngựa..ám chỉ sự khổ ải. Đúng
vậy..tôi ko biết mọi người có để ý ko, còn tôi tôi thấy ánh mắt hai con vật này
thật tội. Từ ngày còn nhỏ xíu ở với ông bà ngoại trên Lạng Sơn tôi vẫn nhớ có
những chiếc xe ngựa chở hàng và chở khách, Đông cũng như Hè, mưa cũng như
nắng..chúng lầm lũi kéo chiếc xe đầy những hàng hoá hay người..tôi chưa bao giờ
dám leo lên xe ngựa hồi nhỏ, vì khi đó thấy thương con ngựa phải kéo mệt..
Mắt của ngựa đúng là ánh mắt của sự chịu đựng, nhìn xuống và
buồn bã..
Ngày phải kéo xe, thồ hàng, tối ngủ đứng..thật tội cho một kiếp
sống.
...
Cùng băng đảng chăn bò với chúng tôi có một băng khác, có sáu
bảy người, hai phụ nữ làm công tác hậu cần và những người đàn ông.
Mấy tay đó người Cam, thỉnh thoảng có chuyện trò với chúng tôi,
nhưng họ ko mấy thân thiện và khó gần. Mấy tay cao bồi Cam này cũng thuộc loại
sắt đá, vất vả nắng nôi nhưng quanh năm suốt tháng, ko đau ốm gì, hở ra có rượu
là nhậu, mà thứ rượu thốt nốt uống ngang ngang nhằng nhặng chả ra sao nhưng các
cao bồi này vẫn tát như tát ao, ko câu nệ...và món nhậu khoái khẩu của họ mà
tôi kinh hãi nhất là mực khô sống với xoài xanh bào trộn mắm bù hóc...thôi,
đúng là nhấc xác chứ hổng phải nhức nách nha bà con. Cái mùi mắm thật quyến rũ
và ấn tượng rất "sâu đậm" với tôi, có thể ví như mối tình đầu vậy,
thật trong sáng, ngây thơ..với những rung động đầu đời của con tim, và ko dễ gì
có lại cảm giác đó hay quên nó..giống như mắm bù hóc, cô bạn tôi tên Thu Thuy
Nguyen khi nghe tôi tả về
món mắm thánh thiện và trong sáng đó thì hớn hở hỏi.. ![]()
![]()
ui..ui..nó ngon ko
anh? Hôm nào anh qua đó nhớ mua về cho em một chai nhé![]()
, tôi bảo nhưng mắm
đó ăn ko hết thì người ta phải đem bôi lên tóc như nước hoa vậy. Sao lại thế hả
anh?? À vì mùi nó rất đặc biệt, nó giống câu hát Hoa sữa vẫn nồng nặc đầu phố
đêm đêm đó..Thơm lắm hả anh? Ừ..nó giống y chang mùi..chuột chết vậy![]()
![]()
![]()
.
Sau này món mắm đó họ làm sạch hơn, chứ lúc đó tôi thề là mở hũ
ra tôi thấy cả chuột, ếch nhái, rắn mối..tùm lum![]()
![]()
.
Mấy tay cao bồi Cam cũng tếu, ngày đó các anh ấy thần tượng Thẩm
Thuý Hằng, Diễm My của VN hay hoa hậu Pon thyp của Thái lan cơ..ko thèm thờ Bụt
chùa nhà nha..
Các anh khen gái VN đẹp lắm, da trắng...ờ cái này đúng thiệt.
Rồi các anh ấy gạ bọn tôi dạy cho vài câu tán gái Việt, giống như câu "Un
salanh boon te" họ dạy cho lính chúng tôi..., nhưng bọn tôi dạy các anh ấy
những câu khác, đại loại như "Em ơi người anh lắm rận lắm, có cả rận trâu
với rận bò" hay " Yêu anh đi nhà anh có đàn gà rù, chốc lại thịt,
chốc lại thịt" các anh gật gù và thỉnh thoảng lôi ra ngân nga, chúng tôi
phải nghiến răng lại quay đi để ko cười bò ra với nhau.
Các cao bồi Cam này nhỏ thó da đen thuiiiiiiii, như sét đánh
trượt, tới nỗi tôi nghĩ đi đêm mà các anh ấy ko mặc gì thì đúng là sự nguỵ
trang hoàn hảo![]()
![]()
....
Nói tới "đồng nghiệp" bò năm xưa thì ko thể ko nhắc
tới "Lão Bà bà- Cố Đại Tẩu" chúng tôi đặt biệt danh cho bà vậy. Đó là
một con người kỳ lạ vô cùng, có thể nói là kỳ lạ nhất trong những người kỳ lạ
mà tôi từng gặp cả nửa vòng trái đất.
Không ai trong những người chăn bò khi đó biết về tên thật hay
gốc gác của bà- tôi tạm gọi là bà, vì hình như là vậy nhưng chưa chắc đã phải
thế- vì nếu thoạt nhìn, thì tôi tin là 10 người thì cả 10 người không thể biết
gọi ông hay bà cho phải phép.
Năm đó Lão Bà chừng 70/80 tuổi tóc rụng hết, đầu trọc bóng, bà
ko đội hay quấn khăn cà ma như người Cam, mà đội một chiếc mũ vải tự khâu lấy,
vuông vuông giống như phụ nữ thời xưa trong phim tàu hay đội, kỳ quái như mũ
thông thiên của mấy tay đạo sĩ. Trời nóng tới hơn 40 độ bà luôn mặc mấy lớp
quần áo, cả tuần hay nửa tháng mới thấy bà đi tắm, bà thường hay ngồi phơi nắng
tắm.. khô dưới gốc cây, dưới cái nắng như đổ lửa..
Dáng vẻ già nua, nhưng động tác, lời nói và ánh mắt thì rất
nhanh nhẹn và tinh anh, dưới đôi lông mày bạc trắng là đôi mắt vẫn đen, trong
vắt và sắc như dao..bà đi giày quanh năm suốt tháng giống bọn tôi, bọn tôi mang
giày "bốt đờ sô" của lính Mỹ cổ cao để chống rắn rết và giảm bớt sát
thương từ mìn cá nhân. Bà mang một đôi giày vải loại tàu khựa viện trợ cho lính
ponpot, có viền xà cạp giống giày Mỹ nhưng bằng vải dầu..lưng bà còng gập nhưng
ko cần chống gậy vẫn đi lại bình thường thoăn thoắt.
Nét gương mặt, ko giống đàn ông hay đàn bà, giọng nói cũng vậy..
bà nói bập bẹ được tiếng Việt, nói sõi tiếng Thái, một vài lần nói chuyện với
bà tôi nghe bà nói bà là người Khơ me, Cam gốc...tôi vẫn dạ, vâng..nhưng ko tin
điều đó, bởi nước da bà rất trắng và mịn màng, điều này các cô gái Cam tiểu thư
ở thành phố còn hiếm thấy, lúc đó...
Có một lần bà vừa ngồi tắm khô ở gốc cây xạ tị giữa trưa nắng
lửa và đàn bò đang ăn cỏ hay nằm thở rải rác ở lòng suối cạn gần đó..tôi nghe
tiếng bà hát ngân nga ư ử..nho nhỏ, phải người khác sẽ ko để ý, nhưng tôi biết
đó là Kinh kịch, một thể loại ca kịch chỉ có ở Trung quốc, pha trộn giữa Hán
kịch và Huy kịch...cách phát âm của bà nghe kỹ mới thấy "lệch tông"
một vài từ rất ít, lỗi thường gặp của người tàu khi dùng ngôn ngữ khác...trong
con mắt của bà thì chúng tôi vẫn là những tên tù VN vượt ngục đang trốn chạy
tìm đường tới một nước thứ ba...và tôi biết bà cũng ko hoàn toàn tin vào điều
đó, tuy bọn tôi trong vai những kẻ phàm phu tục tử ngu dốt và lỗ mãng...
Bà dùng "thuật chú" một cách công khai, không dấu
giếm, những "tà thuật" bí ẩn nhưng bà ko nói mà sẵn sàng chứng minh
nó có thật bằng hành động.
Bạn có bao giờ tin một bà cụ ngoài 70 lưng còng gập và tóc đã
rụng hết, có thể thi chạy lên một sườn núi đá khá dốc, đá và cây nhỏ lởm
chởm..với một thanh niên 25 tuổi ko?
Chỉ trong chớp mắt, như trong phim tàu..Lão bà bà vun vút tưởng
như chân không chạm đất, bật và nhảy lách qua chướng ngại vật và đứng trên đích
trước thanh niên kia đúng một nửa quãng đường, lạ lùng hơn nữa khi quay xuống,
bà ko hề thở dốc hay tăng nhịp tim, thân nhiệt..tôi đã vờ ôm bà mừng chiến
thắng để kiểm tra điều này, hơi thở và giọng nói bà gần như bình thường.
Bàn tay người già xương xẩu với những khớp lộ rõ..rất nhanh quạt
ngang cổ con hổ chúa khi nó vừa ngóc lên cao tới 70cm ngay cạnh chỗ bà ngồi ăn
tối lúc trời đã nhá nhem, khi bắt con rắn về, chính tay tôi đã mổ và lột da nó
và kín đáo quan sát vết thương ở gần cổ nó, đúng như tôi nhận định..Lão bà bà
là một "quái nhân" thứ dữ, người bình thường, khoẻ mạnh dùng gậy gộc
chưa chắc đã hạ được con hổ chúa dài hơn 3 m và nặng hơn 2kg vào lúc nhá nhem
tối là giờ của rắn như vậy..bà nói gạt nó ra nhưng cú đánh rất chính xác và cực
mạnh phía dưới đầu nó tầm 20cm...người ta khi muốn đánh chết một con rắn thì
vẫn nhớ câu đánh rắn dập đầu...mấy ai biết tử huyệt của rắn ko phải ở đầu, và
ra đòn nhanh mạnh chính xác như vậy.
Tôi bắt trăn, rắn cũng vào hàng thiện xạ, nhưng để hạ "nốc
ao" một con hổ chúa thì chưa bao giờ làm được như lão bà bà đó cả, vì khi
bất ngờ đang ăn mà gặp rắn cực độc tấn công thì ít ai đủ tỉnh táo mà ngồi im ra
đòn mau lẹ vậy.
Bản thân bà, hay những người khác, bỏ quên một đồ vật gì đó ở
đâu..bà chỉ cần ngồi nhắm mắt ngẫm nghĩ một lát là có thể chỉ đúng hướng và có
trường hợp chỉ cụ thể vị trí vật bỏ quên như chiếc khăn gấp lại vắt giữa hai
thân cây...hay là chính bản thân tôi đây, tôi có hai thứ luôn mang trong người
một trong hai thứ kể cả khi tắm giặt, đó là con dao găm và khẩu col 45 của Mỹ,
khẩu súng này tôi thu được từ xác một Ăng ka bị tôi bắn hạ. Và thứ hai là con
dao găm của một người anh đi trước tặng lại, anh đã hy sinh ở Nemit sau khi
tặng tôi con dao khoảng 3 tháng sau..
Lần đó thỉnh thoảng xe từ ngoài nông trường vẫn vào để chở bò ra
ngoài giết thịt, sau khi lùa bò lên xe tôi xin đi nhờ xe ra ngoài vì tối họ lại
quay vào ở trại ngủ để 2 giờ sáng dậy lùa bò lên và chở ra sớm..
Chở bò là một nghệ thuật của tài xế, vì bò không biết giữ thăng
bằng như người, nên xe rất dễ lật nếu cua gấp, lũ bò sẽ cùng nhau dồn theo lực
văng của xe..hoặc khi nhồi lắc bò rất dễ té ngã, mà đã ngã thì nó sẽ bị những
con khác dẫm đạp chết, khi thấy nó té ngã phải bằng mọi giá lôi nó đứng dậy, bị
buộc đứng thành hàng trên thùng xe chở đi chúng rất khó chịu nên khi ngã nằm
xuống là chúng lỳ ra nhất định ko đứng dù mình có lôi đứt cả mũi nó, có một mẹo
đơn giản khiến nó phải đứng, là một người cầm dây lôi đầu nó ngóc lên, người
kia cầm can 20 lít nước cứ thế đổ vào lỗ mũi nó, có con sau vài lít la đứng có
con cả mười mấy lít no nước mới đứng..
Hôm đó bò bị ngã, phụ xe mơi ko biết nên tôi phải leo lên thùng
chỉ cho họ, và bò ngã dây bị tuột, tôi đã móc con dao cắt sợi dây khác để cột
lại, trời nóng quá đứng trên đoạn giữa ca bin và thùng của xe Praha ai từng rồi
sẽ hiểu, máy loại xe cổ quái đó mạnh kinh hồn và tản nhiệt phía sau cabin, nên
giữa ca bin và thùng có một khoảng cách không liền như loại xe khác..cắt xong
tôi gài con dao vào khe cửa gió trên nóc cabin rồi quên luôn. Khi về lục tìm
loạn lên khắp nơi..đang tuyệt vọng vì ko thể thấy nó vì chỗ ở là cái lán trống
hươ mấy anh bới nát không thấy, ra ngồi thở cố nhớ xem vứt đâu, thì lão bà bà
đang ngồi đó cười với trăng, tôi tiện miệng thì hỏi thôi chứ bà có ơ bên chỗ
bọn tôi đâu mà biết..vừa hỏi vừa ra hiệu mãi ko thấy bà trả lời, tôi cúi dòm
mặt bà vì trăng lờ mờ..thấy bà nhắm mắt, tôi im lặng ngồi chờ đợi khoảng nửa
phút bà mở mắt nói, giọng khao khao...gài trên nóc xe đó con, mai nó quay vào
đây rồi lấy, tài xế kia nó nghỉ rồi..nhớ nhìn xe.
Đúng y chang, sáng hôm sau xe vào, người tài xế mới chứ ko phải
người cũ, tôi vội vàng leo lên nóc xe, con dao vẫn gài đó..tới tận lúc đó tôi
mới nhớ hôm đó đã rút dao ra cắt dây rồi quên...
Có những chuyện thật lạ lùng ko thể lý giải.

0 Nhận xét