CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGƯỜI
BẠN CŨ.
Trước tiên xin phép mọi người tôi xin được giấu
tên anh bạn cũ này, và cả địa chỉ cụ thể nhà anh, cùng với những công việc cụ
thể của chúng tôi khi thời gian sống và hợp tác cùng nhau liên tục suốt gần một
năm trời ở Campuchia hồi những năm 90-91.Tôi chỉ kể những gì được phép.
Mong mọi người thông cảm
Từ sân bay chúng tôi đi thẳng tới cái địa chỉ
hơn 30 năm còn trong đầu tôi, với chiếc xe hai cầu đời mới do chính tôi cầm
lái, ngoài hai anh em mới thì còn tôi và một anh em nữa vẫn đi cùng tôi từ ngày
đó, và có vài tháng làm việc cùng anh bạn cũ này..
Hơn 30 năm..cảnh vật đã không còn sót lại chút
gì của những ngày đó, ngoài một căn nhà cũ tôi vẫn nhớ để làm mốc, và ngã ba đường
kế gần một con suối nhỏ khi đó..địa danh vẫn trong đầu chỉ có cảnh vật là gần
như ko còn lại chút gì ngày đó.
Phải đỗ xe cách tầm gần 2 cây số đi bộ, vì đường
xe ko thể vào.
Từ xa, trong ba bốn người đàn ông đàn bà và hai
đứa trẻ nhỏ..tôi nhận ra anh ngay..gương mặt anh có nhiều thay đổi, chỉ có đôi
mắt vẫn nhanh và sắc lạnh như ngày xưa, và mái tóc xoăn đặc biệt của người
Khơme, lạ lùng là..nó vẫn gần như đen bóng khi anh đã gần sang ngưỡng thất thập
cổ lai hy...
Thoáng chút giật mình nhưng trấn tĩnh ngay, anh
nhìn tôi bình thản như vừa mới chia tay nhau hôm qua..
-Ủa, cơn gió nào đưa chú quay lại đây thăm anh đấy..chú
em..vẫn còn sống quay lại đây là ngon rồi....
- Anh vẫn nhận ra em sao?
Dáng người và kiểu đi đủng đỉnh tay xỏ túi quần,
mặt vênh nhìn ngọn cây của cậu lẫn đi đâu được...
Anh gần như vẫn như xưa, nhanh nhẹn, dứt khoát,
từ ánh mắt, động tác tới suy nghĩ...không hổ danh là "Cọp đen" thứ
thiệt chỉ huy một đơn vị tàn bạo của một chính thể tàn bạo đã bị tiêu diệt và
nhân loại nguyền rủa vì tội ác diệt chủng.
Đó là Khơmer Đỏ, một Cambodia Dân chủ, từng đội
mũ Cộng sản, nhưng ko theo chủ nghĩa Marx mà theo chủ nghĩa Sô vanh
(Chauvinism) thứ chủ nghĩa cực đoan tự tôn thượng đẳng, và thêm tư tưởng Mao trạch
Đông bành trướng bá quyền, tham lam tàn bạo chống lưng dắt tay nữa - Một thứ
quái thai của nhân loại thế kỷ 20.
..
Với tôi, anh là một người đặc biệt, từng là kẻ
thù của VN và tôi, nhưng sau lại thành bạn..
Anh có một số phận quá khắc nghiệt..tài hoa và
nghiệt ngã.
Anh sinh trưởng trong một gia đình giàu có với
cha là nhân viên cao cấp từng làm việc trong chính phủ Campuchia theo phe
Khơrme Đỏ.. từng học tại một trường võ bị nổi tiếng ở Đại lục, bài bản và chính
quy chuyên nghành tình báo quân sự...sau khi về nước và Khơrme Đỏ lên nắm quyền
thì anh được trọng dụng và được nắm giữ trọng trách lãnh đạo "Đoàn thanh
niên cộng sản"..
Nghe thì có vẻ rất trong sáng và lành mạnh, với
những phong trào đoàn thể, tích cực..nhưng thực chất đó là một tổ chức tàn bạo
bậc nhất, hung hãn và nguy hiểm bậc nhất..trong cái chính phủ quái thai tàn bạo
Khơrme Đỏ này.
Tổ chức này là tổ chức giết nhiều người dân Cam
và dân Việt Nam nhất, chúng cai trị nhiều nhà tù và "công xã" (thực
chất là trại tập trung) ghê rợn nhất, trong đó có nhà tù Tuol Sleng..
Sau khi chiến tranh Tây Nam nổ ra, thì tổ chức
đó đã biến thành một đơn vị đặc biệt, chuyên bảo vệ và thực thi những mệnh lệnh
giết chóc, tiêu diệt, thanh trừng..từ những kẻ lãnh đạo cầm đầu tối cao trong
chính phủ Khơrme..
Đơn vị đó có tên nội bộ là T20.
Tôi không biết anh đã giết bao nhiêu người Cam
và cả người Việt nữa..nhưng ở vị trí đó của đơn vị đó trong thể chế đó thì chắc
chắn một điều rằng số người bị anh ấy giết phải nhiều hơn là lóng tay và lóng
chân anh cộng lại...
Rồi nội bộ KmĐ lục đục cắn xé nhau, thì hoạ tai
quả báo đã đổ xuống đầu anh và gia đình anh..khi bị đưa vào diện thanh trừng
cha anh đã bỏ chạy qua Việt Nam lánh nạn, khi lén quay lại biên giới để đón những
người thân thì gần như cả gia đình anh bị bắt..với lũ mọi PP thì ko cần phải là
người VN mà chỉ cần có tý dính dáng với VN là chúng trảm ngay mà ko cần xử xét
gì hết..
Chỉ còn anh và một người em gái thoát chết, cô
em gái trong khi gia đình gặp nạn thì đang ở Băngkok còn anh thì sau khi nghe một
tên đàn em thân tín chứng kiến vụ hành hình gia đình anh kể lại đã thấy tận mắt
cha anh bị chặt đầu...thì ngay trong đêm với đầu óc của một tay "lão luyện,
sừng sỏ" trong "nghề" anh lên kế hoạch chạy trốn ngay, nhưng khốn
nạn là cũng chính tên đàn em thân tín đó đã nhanh chân lên trình báo với những
kẻ cấp cao hơn và chính nó được lệnh chỉ huy một toán khác ngay lập tức phải
tiêu diệt anh.
Nhưng với "nghiệp vụ" của một sát thủ
được đào tạo tại Đại lục và đang ở vị trí chỉ huy một đơn vị đồ tể khét lẹt như
anh thì năm tên kia như muối bỏ bể..một mình 4 súng, 1 trung liên, 1 AK, 2
K59..anh hạ tới gần 30 mạng và mở đường máu chạy thoát khỏi sào huyệt Pailin
lúc bình minh vừa ló rạng..
Thái lan cũng như Đại lục là nơi ko thể dung
thân an toàn vì đó là những kẻ hà hơi cho KmĐ..chỉ còn Việt Nam..kẻ thù ko đội
trời chung của lũ mọi KmĐ..
Trên đường trốn chạy sang VN anh nhiều lần một
mình chống trả những cuộc vây ráp tiêu diệt từ chính những kẻ từng là "đồng
chí" của mình, anh hạ thêm gần 20 pot nữa trong đó có hai Ăngka..
Sau khi ra hàng, do từng là "cộm cán"
trong chính phủ KmĐ, chuyên bảo vệ những tên "trùm cuối" số má nhất..và
nhiều lần cầm quân đánh thủng nhiều đơn vị của VN vây ráp, nhưng với chính sách
nhân đạo, là hàng binh anh không bị xử tử, và từ kinh nghiệm thực tế, tới những
thông tin tối quan trọng anh được nắm giữ khi còn đứng trong hàng ngũ KmĐ..anh
được sử dụng lại như khái niệm "mỡ cá rán cá"
Nhiều tháng trời ròng rã cùng anh, tôi được biết
thêm rất nhiều điều, nhiều kinh nghiệm sống mà chắc có lẽ phải sống tới 120 tuổi
chắc tự bản thân tôi mới học, biết được hết..
Anh là một tình báo quân sự được đào tạo bài bản
và nhiều kinh nghiệm thực tế chiến trường, từng giữ trọng trách quan trọng..tôi
biết đó là một con người không hề bình thường một chút nào..
Anh rất giỏi, nếu chỉ nghe nói mà không thấy mặt
thì ai cũng nghĩ anh là người Việt, nếu anh nói tiếng Việt..tiếng Việt anh nói
cực tốt với cách phát âm gần giống người Phan Rang nói..
Tiếng Thái, tiếng Tàu và tiếng Anh.. cũng vậy.
Ngoài trình độ học vấn, ngoại ngữ ra thì những
kinh nghiệm sinh tồn, thực chiến, tác chiến, truy lùng, xoá vết..vv trong chiến
trận anh cũng đáng bậc thầy ít ra là với tôi..
Chúng tôi đã cùng nhau lặn lội,chui rúc, mò mẫm..đủ
mọi xó xỉnh, ngóc ngách của nhiều cánh rừng ở dãy Dangrek, An longveng khủng
khiếp..đối mặt với những đơn vị mạnh nhất, tinh nhuệ nhất, thiện chiến nhất..của
tàn quân KmĐ..tuy ở vị trí chỉ huy nhưng chưa bao giờ tôi tỏ ra với anh điều
đó, vì tôi biết từ tuổi đời (anh hơn tôi cả chục tuổi) tới trình độ học vấn,
"nghề", kinh nghiệm, thực tế, vị trí công tác..vv, một kẻ tép riu,
cóc nhái như tôi lúc đó có lẽ chưa đủ tuổi đủ trình làm lính cho anh..tôi không
hề nói ngoa hay quá đề cao.. vì tôi đã nhìn thấy những điều đó bằng đôi mắt của
mình.
Tôi tin rằng nếu đi cùng một người khác mà không
phải là anh, vào những nơi đó thì tôi đã không thể trở về ngồi đây..
Tôi với anh và một cậu em nữa hôm nay đi cùng,
đang ngồi đây, từng có nhiều kỷ niệm với anh, những kỷ niệm khủng khiếp và khó
quên trong cuộc đời tôi..trong đó có nhiều kỷ niệm mang màu sắc tâm linh và bí ẩn..
.......
Một lần ở Dangrek, bên sườn nam, hướng giáp
Lào..lúc đó tầm hơn 2 giờ sáng, tầm tháng 5 tháng 6 gì đó..thời tiết ở xứ này
cũng quái đản như con người, ban ngày nóng như lò lửa nhưng đêm khuya gần sáng
thì lạnh thấu xương..trăng suông vằng vặc, tôi cùng anh và hai anh em nữa là bốn
người, chúng tôi men theo một sườn núi đi xuống định vượt qua khu vực thung
lũng để sang sườn núi khác bên kia, thường thì anh hay đi đầu đoàn hoặc tôi..
Hôm đó do trăng rất sáng và rừng thưa nên tôi đi
đầu nhóm, mỗi người cách nhau chừng 3-4m. Khi vừa xuống hết đoạn dốc tới một trảng
rất nhiều tranh và khá bằng, tôi thấy một con đường mòn khá lớn, có lẽ là đường
bò của dân nơi đây..xung quanh rừng thưa và tầm quan sát rộng do trăng sáng,
tôi mạnh dạn đi thẳng giữa con đường, đề phòng mìn cá nhân ở hai bên, đi được
chừng 5 chục mét, quay lại ko thấy anh em đâu..sau khi đứng ngáo ngơ nhìn một hồi,
tôi ngồi xuống bên mép cỏ cao bên đường quan sát xung quanh, chợt phía dốc trước
mặt tôi có hai đứa trẻ, chừng 6-10 tuổi đang dắt nhau chạy lom khom..tôi đã từng
thấy những đứa trẻ ở trong rừng chăn bò cùng cha mẹ chúng và chúng chơi đùa vào
ban đêm kiểu này..nên tôi nghĩ chắc xung quanh đây có dân ở, tôi đinh ninh vậy
vì một điều nữa, là cách đó chừng vài phút tôi thoáng ngửi thấy trong gió một
mùi thối thum thủm..nó giống mùi của mắm bù hóc dính trên những chiếc lá thốt nốt
mà người dân chấm ăn xong thừa vứt ngoài đồng vào buổi trưa nắng tôi đã từng gặp..nên
tôi càng chắc là xung quanh có dân..
Đợi thêm lúc nữa thì có tiếng loạt soạt phía
sau, tôi phát hiện ra thằng S. (cùng đội) Nó đang bò lom khom, miêng gọi khẽ
tôi.. anh ơi, quay lại đi, anh Vát (tên của anh) bảo e tìm anh..
Tôi kéo nó lại gần thì thào : Ở đây có dân tao vừa
thấy lúc nãy, phía dưới dốc kia, anh với mày thử qua đó xem sao rồi quay lại bảo
anh Vát nhé..
Thằng S hỏi; Dân á? Chắc ko anh, anh nhìn thấy
à??
Sở dĩ nó hỏi lại vậy là vì khu vực này không hề
có dân ở vì ban ngày nhiều lần chúng tôi quan sát bằng ống nhòm từ trên cây hay
những điểm cao..
Tôi khẳng định nãy vừa thấy hai đứa nhỏ chạy
phía trước..
Hai thằng tôi quyết định mò xuống đoạn nữa xem
sao có gì quay lại chỗ anh Vát sau..
Tới hết con dốc thoai thoải, có một con suối cạn
có môt thân cây đổ khá to ngay bên suối, phía bên kia suối là dừng khộp xơ
xác..
Thằng S kéo tôi lại nói nhỏ; Ơ anh, sao lại có
con đường mòn này nhỉ?
Con đường mà tôi và nó đang đi đây..
Tôi cũng chợt nhíu mày..ừ đúng, chúng tôi có vài
lần soi kỹ địa hình ở đây, làm gì có con đường bò nào to thế này đâu ta???
Thôi, quay lại đi..
Khi tôi vừa định kéo nó quay lại thì tới lượt nó
thò tay bấm tôi, ra dấu im lặng..nó ghé sát tôi thì thầm; Có dân thật anh ạ..kìa.
Theo tay nó chỉ, đúng là ngay phía bên kia cái
cây to đổ ngang có một người đàn bà ánh trăng sáng và khoảng đó ko có cây nên
tôi cũng nhìn rõ, đó là một người đàn bà áo sáng màu tay phải cắp một đứa con
nhỏ tay trái kéo sbay lội qua đoạn suối..
Chị ta chỉ cách chúng tôi tầm mười mấy hai chục
mét..và cũng đang nghiêng ngó nhìn quanh và miệng gọi gì đó..
Lúc này tôi mới thấy hai đứa trẻ khi nãy tôi vừa
nhác thấy..thò ra ngay chỗ cuối thân cây đổ ngang, chúng chạy lõm bõm dưới nước
về phía người đàn bà miệng kêu líu ríu gì đó, người đàn bà dắt hai đứa trẻ lên
khỏi suối và đi thẳng về hướng chúng tôi ngồi..
Hai thằng tôi ngồi bệt xuống ngay vệ đường và
cùng ngẩng đầu nhìn..vì trăng sáng mà nơi này trống huơ chúng tôi biết ẩn vào
đâu..đành ngồi dòm, bụng tôi cũng nghĩ sẽ hỏi chị ta vài câu..
Nhưng khi họ đi ngang qua trước mặt chúng tôi
thì đột nhiên toàn thân tôi nổi ốc và lạnh toát, lẩy bẩy...
Tôi như tỉnh khỏi trạng thái vô thức, vừa sợ hãi
vừa hoang mang khi những thông tin mà nãy giờ mắt thấy truyền lên não đã xử lý
xong...một loạt những câu hỏi ngay lập tức khiến tôi ớn lạnh..
Sao lại có con đường bò rất to giữa rừng hoang
này?
Và hai đứa trẻ từ đâu chui ra đi trước mặt tôi,
và từ đâu chui ra khi phía bên kia cây đổ là bãi trống?
Người đàn bà vừa bế đứa bé cũng đi ra từ hướng
đó sao lại ngước mặt về phía chúng tôi như tìm hai đứa trẻ? Lẽ ra phải quay
ngay qua bên cạnh là thấy..
Nếu ở phố xá thì trang phục chị ta có vẻ dễ hiểu
hơn, vì sbay là dạng trang phục lễ hội truyền thống của họ? Giống như giữa đêm
khuya mà bạn gặp trên bãi biển một cô gái mặc áo dài đi dạo vậy..
Và kinh hãi nhất là khi đi ngang chúng tôi cả chị
ta và ba đứa bé cùng nhìn chúng tôi bình thản dửng dưng giống như khi bạn nhìn
cây cột đèn ở nơi phố xá..
Giữa đêm khuya chúng tôi là những kẻ chuyên săn
đêm, sống đêm..mà nhìn thấy bốn mẹ con họ còn giật mình đề phòng trong khi họ đối
với chúng tôi,sự nguy hiểm giống như những con gà con mang lại cho bạn vậy..
Nếu như là bạn, giữa rừng sâu hoang vắng, tầm
hai ba giờ sáng..đang đi dạo và dắt theo những đứa con nhỏ của mình, bất chợt bạn
gặp ngồi thù lù ven đường hai thằng "rằn ri" mặt vằn vện, tay lăm lăm
súng gương mắt trắng dã nhìn mình bạn sẽ xử lý sao???
Chính lúc nhìn vào những gương mặt và những đôi
mắt đen sẫm vô cảm vô hồn của họ khi họ lướt qua chỗ tôi ngồi..như điện kích
tim khiến tôi choáng váng và bừng tỉnh..
Tôi không sợ bóng đêm và những thứ bí ẩn mà dân
gian gọi là ma quỷ gì đó..điều mà khiến tôi thường giật mình lạnh toát cả người
là trong những hoàn cảnh bình thường chợt hiện ra những chi tiết bất thường ngược
logic tự nhiên và quái đản, ko thể lý giải...
Cũng giống tôi, thằng S ngồi ngây người..miệng
nó lắp bắp; Anh ơi..đm chết rồi, bọn này là gì ấy ko phải người rồi..ma rồi..
Tôi bóp chặt vai nó và nói nhỏ ; Bình tĩnh, ngồi
yên..ngồi yên, đừng nói gì cả..
Nói nó nhưng người tôi cũng run bần bật, phần lạnh
vì đêm phần lạnh vì những gì vừa diễn ra trước mắt..
Chúng tôi ngồi im một lúc và mò mẫm quay lại, tức
là theo hướng những bóng người đó vừa đi..quay trở lại chỗ anh Vát và một cậu nữa...
Nhưng sự quái đản chưa dừng lại, khi chúng tôi
mò mẫm mãi dưới ánh trăng sáng như hoả châu mà ko thể tìm ra con đường bò hai
thằng vừa đi, cả hai thằng cùng quay vòng vòng mất phương hướng luôn..
Và trong lúc quay tới quay lui tìm đường một lần
nữa cả hai thằng tôi lại cùng há hốc miệng ko thể thốt nên lời, khi quay nhìn
hướng suối..người đàn bà lại bế đứa con nhỏ dắt theo hai đứa nhỏ vừa chui ra từ
chỗ gốc cái cây đổ ngang, lội lũm bũm và chầm chậm tiến về hướng chúng tôi..nó
giống như khi bạn tua lại một đoạn phim vừa xem xong trong vài chục giây..
Nói thật lòng lúc đó tôi định nổ súng, bắn cày đất
dưới chân những "con người" đang đi chầm chậm kia..nhưng cố kìm lại
vì giờ đó mà nổ súng thì giống như tự giết mình..
Khi bốn mẹ con vừa lên đến bờ suối..thì đột
nhiên tôi giật mình muốn xỉu, một bàn tay người lạnh cứng..chụp lấy gáy tôi ghì
xuống, cùng câu nói nhỏ xa lạ và lạnh lẽo, nhưng rất rõ ràng vang lên ngay sát;
Đứng im, bỏ súng ra..bỏ ra..
Một ý nghĩ cùng cảm giác lạnh toát chạy xuyên từ
đầu xuống chân..Thôi xong rồi, chết ở đây hôm nay rồi...
Và trong một giây tôi nhanh chóng tính đường
"binh" nếu ngồi thụp xuống và gếch nòng súng chéo lên trên bên phải
thì tôi sẽ ko bắn phải thằng S bên cạnh, ko chắc thoát nhưng cứ bóp cò trúng đc
bao nhiêu hay bấy nhiêu, do chúng tôi sử dụng súng UZi nên mới có thể xoay vậy,
chứ là AK thì ko thể...
Nhưng lạ là nghĩ thì rất nhanh, và bản thân tôi
xin thề là chưa bao giờ ở nơi này, tôi nghĩ tới giơ tay hàng khi bị khống chế..vì
đối với Pot thì hàng còn chết đau đớn hơn..nên bằng mọi cách mọi giá tôi bật lại..
Nhưng ko thể cử động và nhúc nhích được người, cảm
giác rất lạ tôi chưa từng gặp..nó giống với khi ta ngủ mê định làm gì đó rất dễ
mà cố mãi ko thể làm được...
Ko phải cảm giác sợ hãi, tôi chưa bao giờ sợ bọn
pot, dù bao trận bị vây gần kín như quăng chài, bao lần nằm kế cạnh chúng, ngửi
thấy mùi hôi của chúng, nghe tiếng chúng hét chô..chô..đinh cả tai..hay bị đạn
sượt qua tóc..
Đúng lúc nghiến răng cố gắng trong bất lực được
chừng hơn chục giây đồng hồ...thì bỗng bàn tay nắm trên gáy tôi bỏ ra cùng tiếng
anh Vát ngay bên tai; Không được bắn, chết cả đó em H, bình tĩnh bình tĩnh..
Tôi quay qua bên, giờ thì lại hoạt động được,
nói với anh ; Dạ anh, e ko bắn đâu anh...
Và tôi vòng tay khoác vai anh tính chỉ cho anh
những gì tôi cùng thằng S đang chứng kiến..thì thôi..bờ suối ko một bóng người,
ko có gì cả..im lìm và rõ rệt dưới ánh trăng.
Thằng S chợt ngồi sụp xuống, nó thở hổn hển từng
đợt và nói nhỏ với anh, nhưng tôi vẫn nghe rõ..; Anh ơi, em với anh H vừa gặp
ma..nó trêu...
Anh Vát nói nhỏ; Anh biết rồi, nghỉ chút xíu đi
rồi rút em à..
Chúng tôi lần mò theo anh đi khỏi nơi đó..
Suốt cả ngày hôm sau khi mấy anh em nằm ôm nhau
trong hang, tôi hỏi anh Vát chuyện gì đã xảy ra, sau khi tôi và S cùng kể lại
những gì đã gặp lúc đêm..
Anh nói nhỏ với giọng bình thản, tụi em bị ma
khái nó giắt đi.
Ma khái, hay còn gọi là ma cọp của người Cam và
người Lào.
Theo lời giải thích của anh, đó là những hồn ma
của người bị cọp giết, họ hiện về để rủ rê lôi kéo người khác vào rừng có cọp
cho cọp ăn thịt, dưới sự sai bảo của con cọp ăn quá nhiều thịt người mà thành
tinh..
Họ sẽ lôi kéo rủ rê bằng mọi cách để mong kẻ chết
sau sẽ thế chỗ cho họ để họ được giải thoát khỏi cọp ma mà đầu thai..
Nhưng thứ mà tụi em gặp đêm qua ko phải ma khái
mà là khái tinh, nó là một con cọp cái với ba con con biến thành đó em, nó sẽ vờn
qua vờn lại cho tới khi em sợ mất vía nó mới vồ và tha đi, cọp thường khi vồ
người thường ăn hai chân trước, rồi tha chỗ xác thừa đem giấu hôm sau ăn tiếp,
còn tinh cọp thì khi vồ được người chỉ ăn mỗi cái sọ, còn lại vứt bỏ...
Khi đi săn trong rừng đêm mà gặp những bóng như
người cùng với mùi thum thủm thối vảng vất đâu đó..đó chính là lúc gặp ma khái,
loại ma ko hiện ra để trêu đùa con người, mà hiện ra để tìm cách hãm hại con
người..để mong được giải thoát, nhưng có rủ rê lôi kéo được cả trăm người đi nữa
hồn ma đó cũng ko thể thoát được con cọp tinh, đó là loại cọp ma khủng khiếp..rất
hay biến thành người và có thể hiện ra giữa ban ngày được...vì nó là hàng yêu,
quỷ chứ ko phải ma nên ko sợ ánh sáng của dương thế như ma con người....
Tôi không biết có chuyện đó không, có đúng như
những gì anh nói ko...nhưng tôi đã thấy tận mắt một sự ma quái và những hình
bóng như con người đêm đó, người đồng đội cùng chứng kiến câu chuyện này vẫn
còn sống và là bạn trong trang của tôi với nikname ẩn danh như tôi...
Do vừa ngồi nói chuyện cùng mấy anh em và vừa viết
nên viết hơi lâu dù đã cố gắng viết nhanh nhất có thể.
Đây chỉ là phần mở đầu cho rất nhiều câu chuyện
về anh bạn tôi tôi sẽ kể từ từ từng chuyện cho mọi người nghe.
Cũng như nhiều những câu chuyện trong trang của
tôi, có nhiều nhân vật là bạn tôi, và hôm nay có thêm anh V, nhân vật trong câu
chuyện này, một người đàn anh, và và cũng là bạn, là đồng đội của tôi.
Tôi viết và đăng những câu chuyện của bất cứ ai,
hay của bản thân mình..luôn chỉ một tiêu chí và mong muốn; Kể cho mọi người
nghe cho đỡ buồn. Với câu chữ khách quan nhất, và vì công việc cũng như thời
gián ko nhiều và chữ nghĩa cũng có hạn..
Chỉ là đọc cho đỡ buồn nên có gì xin mọi người
thông cảm.
Đây là bài mở đầu cho câu chuyện dài về anh bạn
tôi, xin hẹn ở phần sau ạ.

0 Nhận xét