CHUYỆN CŨ.
Hôm nay rảnh, xin hầu các bạn một câu chuyện, mà
tôi là người trong cuộc, tôi nhìn tận mắt sự việc, tôi ko dám đưa ra bất cứ kết
luận nào, hay khẳng định điều gì cho những gì mắt tôi nhìn thấy..nếu bạn nào biết
về những điều tôi kể hay biết gì đó xin hãy giải thích cho tôi...
Tôi xin nói lại là chuyện kể cho các bạn nghe
cho vui ạ.
Năm 1995 tôi ở Kamrieng, Campuchia, nơi đó là
khu vực biên giới, giáp với tỉnh Sakaeo của Thái lan..rừng đại ngàn mênh mông,
mù mịt, đèo cao, vực sâu, sương khói y như đại ngàn Trường sơn của Việt
Nam..Nơi đó nhiều dân tộc thiểu số Campuchia, và Thái lan ở đan xen, và có cả đồng
bào Châu ro Việt nam nữa..
Một lần, cũng vào thứ bảy như hôm nay, tôi được
rủ đi ăn đám cưới, ở một nơi cách chỗ tôi ở khá xa, đi về hướng Poipet, theo đường
57...đường xấu, đèo dốc nhiều, đi từ 10 giờ sáng tới gần 5 giờ chiều mới tới
nơi, dù chỉ chừng 120km nhưng đường quá xấu, gần tới nơi lại gặp mưa rất trơn
tưởng ko đi được nữa, phải quay về...5 anh em đi ba xe honda Dam, đó là loại xe
honda thuộc loại rất tốt lúc bấy giờ.
Tới nơi tầm 5 giờ nhưng trời mưa, nên tối nhanh,
nhìn rừng âm u mịt mù không biết sương hay khói cháy rừng, trông ảm đạm hoang
vu vô cùng.
Nơi đó chỉ là một sóc nhỏ, như một bản nhỏ vùng
cao VN, đứng ở điểm cao nhìn bằng ống nhòm thì chỉ chừng ba chục nóc nhà ở rải
rác, sườn và thung lũng núi...Bỏ xe honda lại bụi cây bên đường chặt cành cây đậy
lại kiểu “nguỵ trang” chúng tôi phải leo theo đường mòn lên, đất đỏ giống như đất
bazan dính rất khó chịu, mang giày boot cao cổ của lính, đất dính nặng như cực
hình...
Tới một khe nước nhỏ cách nơi đến chừng vài trăm
mét nghe tiếng nhạc đám cưới đặc trưng của người Cam, chúng tôi dừng lại rửa mặt
mũi, gột đất dính ở quần áo và giày cho sạch..tôi vừa rửa vừa quan sát xung
quanh vì khi bước xuống dòng suối tôi có cảm giác lạ lạ.. như ai đó đang ngắm bắn
mình..xong xuôi, cả mấy anh em lên bãi đá đứng châm thuốc hút, tôi chợt giật nảy
mình khi thấy một người, ban đầu tôi tưởng anh em nào, vì nhìn xa thoáng qua tựa
như họ cũng mang đồ rằn ri lính như bọn tôi..xong nhìn kỹ lại không phải.
Tôi hất khẽ ra hiệu cho anh em, tất cả cùng quay
lại nhìn thấy..không hiểu sao khi đó tôi bỗng dưng lội theo con suối cạn tiến
thẳng tới chỗ người đó, cách chừng 5 mét tôi dừng lại chắp tay cúi đầu chào..
Một gương mặt ấn tượng tới tận bây giờ vẫn khó
quên và ám ảnh..gần như ko có lông mày, tóc bạc lưa thưa trơ cả da đầu..ánh mắt
lạnh lẽo vô cảm, đầu nghiêng nghiêng, dáng ngồi kỳ dị...
Giữa nơi đó, thời điểm đó nếu ko phải gần đám và
có mấy anh em đứng gần, nói thật, tôi sẽ bung chạy ngay...bởi người ngồi kia thật
khó đoán tuổi, và đàn ông hay đàn bà nếu chỉ nhìn gương mặt, với bàn tay xương
xẩu gác lên đầu gối đung đưa..
Đó là một bà già, tôi nghĩ chừng hơn 7 chục tuổi,
cặp mắt lạnh lẽo nhìn tôi chằm chằm..chợt bà nhệch miệng cười..
khe..khe..khe..khe..
Toàn thân tôi nổi gai ốc, tôi giật lùi và quay đầu
chạy trở lại, mấy thằng hỏi Ai vậy anh? Tôi chỉ nói; Bà già chăn dê..Rồi giục cả
lũ vào đám đi..
Tôi ko phải người mềm bóng vía, tôi ko sợ bóng
đêm, tôi từng trong đêm nằm sát khu nhà mồ người Thượng, nghe rõ tiếng ọc ọc của
xác chết đang phân huỷ xì hơi, trong nhà mồ, ...Nửa đêm tôi từng chui vào khu
nhà ngày xưa polpot làm trại tập trung, cùng hai thằng em nữa đặt máy ghi âm tiếng
hét của hồn ma..còn nhăn nhở trêu đùa nhau..Ko thấy sợ hãi bằng khi tôi đối mặt
với con người ngồi ở tảng đá giữa suối buổi chiều hôm đó..
Không hiểu sao, tôi mượng tượng đó là một Neak
Ta hay Arak ( một hình tượng như thần linh của người Khơmer, giống như Thánh
hay Thần của người Việt)..nhưng ko phải một Neak Ta chánh trực, mà là Neak Ta
tà...tôi nghe người Cam kể cũng nhiều về Neak Ta tà...đó thường là một người
đàn bà với gương mặt vô cảm, và cặp mắt hung ác, giống với những gì tôi nhìn thấy.
Khi lên con dốc cao trên dòng suối, tôi kín đáo
liếc nhìn lại con người đó lần nữa, cái bóng vẫn ngồi đó và mặt vẫn hướng theo
mấy anh em tôi, vẫn tư thế ngồi kỳ lạ...
Tôi có cảm giác sợ hãi mơ hồ một thứ gì đó khó tả,
và bị ám ảnh bởi những gì đã nhìn thấy.
Nhưng đó chưa phải là đỉnh điểm nỗi sợ hãi..
Sau khi uống rượu, xem trai gái nhảy múa, hát
hò..tôi mệt quá, tập trung a em lại thống nhất tìm chỗ ngủ tập trung, lát ai muốn
chơi gì chơi, xong quay lại chỗ đó ngủ, có như nào phải báo cho nhau yên tâm..rồi
lấy túi ngủ rừng của lính ra nhờ họ chỉ chỗ ngủ, đó là căn nhà hàng xóm cách đó
chừng 2 chục bước chân, chúng tôi nằm sàn phơi phía ngoài trái nhà, cạnh đống
quả thuốc phiện thơm phức..tôi với thằng em ngủ, còn ba kia thức, hai thằng đi
mò gái, một thằng uống rượu tiếp.
Trời đêm lạnh, sương nặng như mưa..đang ngủ chợt
có ai lay dậy, chui đầu ra nhòm, lúc đó đúng 4 giờ kém 15 phút sáng, thằng em
nãy đi mò gái quê Quảng Ngãi,lắp bắp gọi tôi, nó giật thật mạnh mấy thằng kia gọi
dậy..Yêu tinh anh ơi!! Đ mé dậy dậy mấy ông ơi..Mặt nó tái nhợt miệng lắp bắp
nói ko ra câu, tay chỉ...tôi và nó với thằng e nữa, ba thằng tụt vội xuống sàn
mang giày thật lẹ...rồi theo nó, vượt qua một hàng rào thấp, sang căn nhà cạnh
chừng hơn chục bước chân, chỗ người ta làm khu nấu nướng..thằng e lật đật đi
trước vừa cúi lom khom vừa chỉ, nó soi đèn sát xuống đất để nhìn đường và ko để
quá nhiều ánh sáng...
Phía sau một đống gỗ xẻ to và những cây cột xếp
sau nhà kia, tối om...tôi rút đèn pin bật sáng soi cho rõ.
Cảnh tượng thật sự làm tôi giật mình, có năm người
đàn bà, một đứa trẻ nhỏ, con gái, đang cúi xuống chiếc cối giã gạo bằng gỗ,
trên đó có cái mẻng, giống như cái mâm của mình.. họ đang liếm thứ gì như là
máu, ba a e cùng soi đèn, hai người rất nhanh chạy vút còn hai người và đứa bé
gái dừng im, gần như họ ko cử động..bất chợt một người ngửa cổ lên một cách rất
lạ, cái đầu như quá ngửa ra sau so với bình thường, và ngoái phắt ra phía chúng
tôi..người kia cũng ngửa cổ ra như vậy, người còn lại tay rất dài ôm lấy đứa bé
gái...
Xin thề với các bạn, đây là một trong những tình
huống khiến tôi sợ ...chân tay díu cả lại, tôi tính nói hai thằng em là dựa vào
nhau rút về chỗ ngủ nhanh...mà ko thể cất lên lời.
Tôi ko biết họ là ai, họ đang làm gì, đó là tục
lệ, hay là nghi lễ gì...thứ nước màu đỏ đó có phải là máu ko??? Thật sự tôi bị
bất ngờ và hoảng trước những gì tôi nhìn thấy đêm đó.
Chúng tôi lập cập chạy quay lại chỗ ngủ, thằng e
người Kim sơn, Ninh bình còn ko thể nói được tới tận lúc trời sáng..Tất cả
chúng tôi thu đồ ngủ cùng nhau chạy sang căn nhà chính nơi có đông người hơn,
ngồi tới sáng ko thể ngủ lại, ko thể nói câu gì với nhau...
Hôm sau chúng tôi xin phép về sớm...
Cả đám chung một cảm giác luôn lo sợ , dáo dác
nhìn xung quanh liên tục, và trên đường đi, có điều rất lạ là đó là rừng già đại
ngàn vắng vẻ, nhưng thỉnh thoảng có một thứ mùi tất cả đều ngửu thấy, nó giống
như mùi của những con vịt toát ra..khó tả.
Tôi bị ám ảnh về câu chuyện này, trước đó tôi ko
sợ rừng đêm, sau đêm đó, mỗi khi phải ở rừng đêm một mình là lại lạnh người,
rùng mình liên tục.
Tôi ko biết tôi đã thấy gì, chuyện đó là thế
nào, gần như 5 anh em tôi đều ko muốn nhắc tới chuyện đêm đó...
Tôi rất muốn ai biết, hoặc đã từng gặp, từng trải
qua giải thích hộ điều này.

0 Nhận xét