ĐI
QUA MÙA GIÓ THỔI
Chị bấu chặt vào cánh cửa, nhìn
anh. Đôi mắt ngỡ ngàng pha lẫn hạnh phúc – thứ hạnh phúc chỉ có ở những người
đã từng chờ đợi nhau hơn hai mươi năm ròng mới hiểu...
***
Hai mươi hai năm trước, chị còn là cô
thiếu nữ sinh ra ở một miền quê nhiều nắng gió và nghèo. 18 tuổi, theo nguyện
vọng của mẹ, chị ngậm ngùi gác lại giấc mơ kiến trúc, thi vào sư phạm. Thế
nhưng chị vẫn thường trốn sang trường kiến trúc chơi, cũng dựng giá đỡ, cũng vẽ
vời như thật. Rồi chị gặp anh, chàng sinh viên kiến trúc có mái tóc bồng bềnh
nhưng trong đôi mắt kiên nghị lại chẳng chút bóng dáng lãng tử nào. Trong buổi
giao lưu sinh viên đầu khóa, ngẫu nhiên, hai ánh mắt chạm nhau giữa đám đông,
trong tiếng rock chát chúa. Rồi yêu. Anh chỉ hơn chị hai tuổi nhưng đĩnh đạc.
Bên anh, chị có cảm giác được chở che. Chị như chiếc bóng lẻ giữa đời. Anh đến
là cơn gió mát thổi sâu vào tâm hồn chị.
Nghỉ hè năm 3 chị đưa anh về quê
"ra mắt". Anh phải nói dữ lắm chị mới đồng ý cho anh về nhà. Chị sợ
bao nhiêu thứ ngăn cách giữa chị và anh. Anh phẩy tay, kéo chị chạy băng băng
qua con đường xẻ giữa cánh đồng mênh mông. Anh cười như đứa trẻ, xắn quần quá
gối, lội ruộng hái mấy nhánh lúa thơm lừng mùi sữa dúi vào tay chị. Mẹ chị cứ
lo, anh công tử nhà giàu nên không hợp sống ở quê, đã vậy còn là quê nghèo. Anh
chẳng nói chẳng rằng, cứ phăm phăm bắt chước mẹ chị đi đặt đơm, mò cua, bắt ốc
đầy thích thú. ngày về là bấy nhiêu ngày anh đi chân đất dọc đường quê, tự tay
lợp từng miếng liếp, đóng từng cái chân bàn riệu rã. Mẹ chị cứ nhìn anh cười
miết miết. Cuối cùng thì ngôi nhà này cũng đã ấm lên bằng hơi thở của đàn ông.
***
Chờ chị tốt nghiệp rồi anh mới dẫn chị
về ra mắt mẹ anh. Chị run lẩy bẩy như đứa trẻ lần đầu đến trường. Nếu không có
anh siết chặt tay, có lẽ chị đã không can đảm đặt chân vào ngôi nhà có cánh
cổng sắt lạnh băng và ảo não. Thế nhưng dù có anh, chị cũng không thể nào được
đường hoàng bước qua cánh cổng ấy lần nữa. Mẹ anh không thể dứt bỏ mối hận ám
ảnh với nghề giáo. Ngày xưa ba bỏ mẹ con anh (lúc ấy anh mới 2 tuổi đầu) để xây
dựng gia đình với cô giáo trong làng. Mẹ nhìn chị rất lâu bằng quãng ký ức mù
mịt đó và lắc đầu: "Không".
Cánh cổng sắt nặng nề khép lại sau lưng
như đóng sẵn nắm mồ chôn chặt tuổi xuân của chị. Anh đứng đó, đau đớn nhìn chị
lao đi trong màn mưa. Anh không thể đặt mẹ và chị lên bàn cân để đong đếm. Anh
không chọn lựa được dù anh biết rằng anh có một đứa con sắp chào đời, và điều
đó sẽ ám ảnh anh suốt đời. Anh nhắm mắt. Giọt nước cuộc đời xám ngoét chảy
ngược vào lòng. Vậy là anh đánh mất chị.
***
Về sau, ngay cả khi cố nhớ, chị cũng
không biết sao chị và mẹ có thể đi qua những ngày tháng ao tù đó. Mỗi khi đứa
trẻ quẫy đạp trong bụng chị lại cắn răng quên đi, không dám nâng niu niềm hạnh
phúc được làm mẹ. Chỉ cần nghĩ đến đứa trẻ thôi là cả một vùng ký ức dữ dội ào
về. Sẽ nhớ đến anh, đến mẹ anh, đến nỗi thèm khá được xóa sạch, được quên hết
đi, nhẹ bẫng, như cái chết chẳng hạn. Nhưng chết thì dễ, sống mới khó. Thế nên,
chị-phải-sống.
Chị ngày càng lầm lũi thêm mỗi khi thấy
anh thường lặng lẽ tìm đến căn nhà cô độc của mình, nhìn chị bình yên bên tã,
áo, tất, khăn rồi đi. Đôi khi, có những người dù yêu thương nhau rất nhiều
nhưng họ có một số phận cách xa nhau. Chị tin giữa chị và anh tồn tại số phận
khó chấp nhận đó. Nhưng chỉ cần còn được bình lặng nhìn thấy nhau, chị sẽ còn
sống được với điều đó, đến khi chị sinh con, rồi con chị lớn. Rồi sẽ phải có
một lúc nào đó chị sẽ tìm được một số phận ở gần anh.
Chị chỉ giữ được niềm tin đó đến khi đứa
con chào đời. Mẹ anh đến hàng ngày trong thời gian chị ở cữ, răn đe, van xin,
tìm mọi cách để tách cậu con trai kháu khỉnh, giống anh như tạc ra khỏi chị,
như đã từng dùng uy quyền và nỗi khổ đau của bà để chia cắt chị và anh. Chị
không hiểu được những người đàn bà đã từng bị phản bội. Ở họ, ở mẹ anh, có một
sức mạnh huyền bí nào đó khiến họ một mực phải giữ chặt lấy điều họ đang có.
– Xin con! Hãy để cả nó và con nó được
yên! Con có quyền sống một cuộc đời tự do theo ý con!
Chị rời khỏi ngôi nhà, rời khỏi anh, rời
khỏi nỗi tuyệt vọng ám ảnh người mẹ của anh. Mẹ tuồn tay vào trong tóc chị bảo
rằng mọi thứ sẽ qua đi. Còn với chị, qua đi không biết có đồng nghĩa với chết
hay không?
***
Mẹ chị kết thúc những tháng ngày yên
bình trong lòng đất cao nguyên. Chị còn lại một mình trong căn nhà lát gạch hoa
màu xanh lá khang trang. Thấy chị đơn chiếc, vài người đàn ông quá lứa lui tới
nhà chị, gửi gắm những ý định chân tình và giản dị. Với ai chị cũng chỉ nghe
nói suốt, cười suốt và rồi từ chối suốt. Chị không biết mình còn mong đời điều
gì. Chỉ đơn giản là chị muốn mình giữ được mãi sự thăng bằng giúp chị sống sót
từ ngày anh rời bỏ chị, từ ngày con trai bị đưa đi xa chị. Không cần thay đổi
điều gì nữa cả.
**
Chiều nay trường chị đón một đoàn giáo
sinh về thực tập. Trong cơn mưa nặng gió đầu mùa, chị đứng im, tím tái nhìn cậu
bé trưởng đoàn đang háo hức với thầy hiệu trưởng.
– Dạ, sau khi sắp xếp chỗ ăn ở, nhất
định thầy phải dẫn con đến gặp cô Duyên nha thầy, nha thầy!
Chị quay đi, chạy biến vào màn mưa gió
phũ phàng. Chị không dám đứng lại, không dám bước tới để đối diện với thằng bé,
bản sao của anh hai mươi năm về trước. Biết đâu cái nhìn của chị đã sáng suốt?
Biết đâu mọi chuyện giờ đã khác? Và còn muôn vàn cái biết đâu nữa chị giăng đầy
ra trên những lối cây rừng tối mù. Suy cho cùng, quá khứ vẫn là gánh nặng khó
trút bỏ, khó lường định nhất.
Chị báo ốm, xin nghỉ suốt một tuần để
tránh mặt thằng bé. Nó tìm đến nhà. Chị đóng cửa tắt đèn như đi vắng. Sáng tinh
mơ, chị len ra rẫy tưới cà, vấp chân cậu giáo sinh nằm co ro ngay thềm nhà,
khắp người phủ đầy vải bạt, bao đựng cà . Nó gãi đầu, trở người sang bên kia,
nói mớ.
– Mẹ. Mẹ đừng bỏ con. Đừng bỏ con...
Chị gục xuống ôm thằng bé. Nó bừng tỉnh,
líu ríu quíu chặt lấy chị, giọng ngái ngủ lào khào, cuống quýt.
– Con... là con đây...
***
Gió thổi tung những cánh hoa rừng vừa chớm
nụ. Gió như cánh tay trần buốt lạnh mơn man trên những ngọn đồi xanh cỏ. Triền
núi còn mờ trong sương, tiếng gà rừng thi thoảng gáy xua tan sự tĩnh mịch. Chị
lần ra cửa, đứng đó nhìn miết vào dáng người gầy dong dỏng đi lên từ dưới chân
dốc.
Là anh – anh của ngày xưa với đôi mắt vời vợi xa xôi nhưng lại gần quá đỗi. Anh
bằng thịt bằng xương đang đứng đó, trong cái lạnh đầu thu, trong những cơn gió
thổi qua sự xót xa, đưa bàn tay cố đỡ lấy chị. Phải chăng chỉ là một cơn mơ?
Cơn mơ của một người đã chờ đợi hơn 22 năm qua. Nếu chỉ là một giấc mơ thì mãi
mãi, chị ước mình sẽ không bao giờ tỉnh.
Đêm ấy, trong gian nhà lửa ấm, có bóng
ba người lặng lẽ ôm nhau thổn thức.
Anh đưa chị xuống núi. Bước chân chị bên
anh líu ríu như trẻ con vừa tập đi. Cũng phải thôi, con đường hạnh phúc này
vắng mặt chị lâu quá rồi. Ngôi nhà có cánh cổng sắt nặng nề của anh cũng đã
vắng bóng mẹ anh lâu lắm rồi. Thắp nén nhang cho người quá cố, chị khẽ nép vào
lòng anh, thì thầm:
– Mẹ có thể chúc phúc cho bọn con không
mẹ?
Không có tiếng trả lời. Nhưng hôm đó
thành phố đột nhiên nhiều gió đến nỗi chẳng ai nghe rõ những gì họ nói với
nhau. Chỉ có giọt nước mắt nhẹ hẫng, tan vào gió, bay đi...
Diệu Hạnh

0 Nhận xét