TÌNH CỜ GẶP LẠI
NHAU
Một chiều mưa đầy, nghe bài tình cờ gặp lại
nhau của ca sĩ Thái Châu, lại nhớ về người, dù cuộc gặp gỡ năm trước không phải
tình cờ...
***
- Em mà bỏ anh, anh sẽ
đi tu
- Trời trời, gì vậy
cha nội, tưởng chỉ bà Lan bã mới đi tu, ông là đàn ông sao nói ghê vậy cha.
Phạt cái tội nói bậy phải cõng em xuống núi.
Nói chơi vậy mà anh
cúi xuống cõng thiệt , mặc cho em đấm vào lưng anh thình thịch vì sợ té, đường
hẹp, dốc sỏi và tối, trăng khuyết trên đỉnh trời không đủ sáng bước chân anh.Đó
cũng là lần đầu tiên và lần cuối cùng em đi chùa với anh, dù rằng trước Đức
Phật anh đã cầu mong em và anh mãi mãi bên nhau.
Nha Trang nơi kết nối
tụi mình. Khi đó em đang chạy trốn khỏi quá khứ không vui sau một lần đổ vỡ ở
tuổi 23. Anh đã đến với em như một định mệnh. Em đã khổ sở đắn đo, giằng xé
trước việc có nên nhận lời thương anh, khi anh còn quá trẻ để đủ sức cùng em
vượt lên định kiến xã hội và rào cản gia đình. Rốt cuộc em đã thua trước sự
kiên trì của anh. Em nhắm mắt yêu và bất chấp.
Ngày đầu tiên anh dẫn
em về gia đình ra mắt, anh biểu tạm thời mình lấy lòng ba má rồi từ từ anh nói
sau. Chắc ba má sẽ thương em thôi. Tin anh đi. Dù rất khó chịu khi ba má hỏi về
hoàn cảnh mà em không dám nói, nhưng em không biết làm gì khác. Ba má rất quý
mến em, sau vài lần ba má đòi mang trầu cau tới rước em về. Tụi mình cứ hẹn lần
hẹn lựa tới ba năm sau.
Anh làm nghề biển.
Lênh đênh đêm ngày trên sóng nước . Em ở đất liền đi làm và chờ đợi. Sợ em buồn
đêm nào anh cũng gọi và hát cho em nghe, tới khi em giả vờ ngủ anh mới tắt máy
và không quên nói câu vợ anh ngủ ngon, ráng đợi anh thêm thời gian nữa, nếu ba
má không chấp nhận, mình cũng đủ sức nâng đỡ nhau lúc ra riêng, anh thương em
rất nhiều, sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho em.Em đã khóc vì thương, vì vui
sướng, cái cảm giác đó sau này và mãi mãi em sẽ không tìm thấy được bất cứ nơi
đâu.
Mỗi chuyến đi xa về
tụi mình cùng rong ruổi bên nhau, buổi chiều anh nấu những món em thích hai đứa
ăn, rồi rủ em ngồi trên thúng cho anh chèo đi lanh quanh trên biển, anh chở em
tới chỗ mấy anh em nuôi tôm hùm, em tựa đầu trên mạn thúng và cảm nhận hạnh
phúc. Đêm khuya gối đầu bên vai anh ngồi trên cầu cảng nhìn trăng trên biển, và
nghe tiếng sóng vỗ dưới chân sau buổi nhậu cùng với bạn bè. Ba năm chưa khi nào
anh khiến em đau lòng, chỉ có em thỉnh thoảng hay kiếm chuyện hờn giận vu vơ
cho anh dỗ. Ví như em không cho anh đi lặn vì có lần anh suýt ngột vì bị trục
trặc ống dẫn khí mà anh cũng lén làm vì muốn kiếm thiệt nhiều tiền nuôi dưỡng
tương lai. Anh hay nói cuộc đời có bao nhiêu không đủ để mình thương sao còn
hoang phí hả em. Dường như mỗi phút giây anh đều trân trọng.
Người ta nói vợ chồng
với nhau là duyên là nợ, vậy mình gặp nhau thương nhau là cái gì. Đó là câu hỏi
mà cả đời này em không có câu trả lời cho vừa lòng, để lúc không còn nhau thế
này em có cái lí do để mà thôi dằn vặt.
Tám năm trời em lánh
xa anh, tám năm trời anh mòn mỏi kiếm tìm, đợi chờ, hi vọng. Em là người đàn bà
tàn nhẫn nhất thế gian. Em muốn anh nghĩ thế cho anh bớt đau, bớt hận.
Sau cái đêm liên hoan
ở công ty về em đã mượn hơi men mà thú nhận với má anh sau những ngày giằng vặt
và lừa dối. Mà cũng ngộ thiệt, đã say mà phải uống lưỡi cả trăm lần mới thốt ra
nổi cái câu:"má ơi, con xin lỗi, con là người đã từng có một lần dang dở
và có một đứa con riêng, con không dám nói với má, con lừa dối má và cả gia
đình, dòng họ"
Giây phút đó em nghe
má chết lặng, cái đoạn im lặng khủng khiếp đó như dài vô tận. Em đã cấu nát đùi
mình để lấy hết dũng khí nói ra.
Rồi em bật khóc, khóc
đến không thở nổi. Bên kia má cũng khóc. Má nói:"sao con lại thế, sao tụi
mày lừa dối ba má. Giờ cả họ hàng, cô bác ai cũng biết rồi, sao má đối diện với
họ, và má phải ăn nói với bên nội nó ra sao đây hả con, còn ba mày nữa, nghĩ
tới đó thôi má đã không thể. Còn thằng Hải nữa, tương lai nó nữa, sao có
thể..." Tới đó thì em im lặng , cái kiểu không thể mở miệng ra nói thêm ,
giải thích thêm nữa, nó dồn nén lại như cái cây bị sợi dây quấn chặt, teo dần,
bức bối và ức nghẹn
Má lại nói:"Má
rất thương con, nhưng má xin lỗi con, nếu con cũng thương má xin con hãy chia
tay với nó. Thêm bữa má coi thầy rồi , thầy nói hai đứa lấy nhau thằng Hải sẽ
chết con ơi, nếu không chết sẽ sống với nhau trầy trật cả đời. Má nói thì nó
gạt lời má, nó nói nó không bỏ được. Má biết nó thương con giờ nói sao nó cũng
không bỏ được, má chỉ trông vào con thôi.
Em lại im lặng, nỗi im
lặng chìm sâu trong vũng nước mắt của sự tuyệt vọng. Giây phút đó lòng tự trọng
và cả tình thương dành cho má cho anh đã khiến em đồng ý.
Em quên anh bằng cách
ngu ngốc và trẻ con nhất, em chọn những cơn say, và nhí nhố với bạn bè, rồi đêm
về tự khinh bỉ, nguyền rủa mình tồi tệ.Em đã nói lời chia tay cụt ngủn và tàn
nhẫn đến mức khiến anh không thể để mình tỉnh rượu trong suốt một tháng trời.
Anh tìm em trốn, anh gọi em khóa máy. Em chỉ nói mình không hợp em lỡ thương
người khác rồi.Lí do đó sao làm thỏa mãn một trái tim yêu và tin tưởng em nhiều
như thế.
Em im lặng, bỏ số, và
bỏ đi nơi khác lập nghiệp. Những ngày quá nhớ anh em đã dùng số lạ gọi tới, chỉ
cần nghe giọng anh alo ngắn ngủn và bực bội tắt máy khi em nín thở và im lặng
vì sợ bị anh phát hiện. Chỉ vậy thôi mà em vui biết chừng nào. Đêm thèm anh ca
cho em nghe, thèm những câu anh nhắc nhở mỗi tối đến cháy ruột gan
Tây Nguyên mùa mưa dai
dẳng và buồn đứt ruột. Người ta nói thời gian làm tình yêu phôi phai mà em bao
nhiêu năm rồi vẫn thế, chỉ là nổi nhớ đè xuống sau những bộn bề cơm áo, rồi tới
khi bắt gặp một hình ảnh thân quen, một ánh mắt hay tướng người giông giống,
hoặc một bài hát ngày xưa anh hay hát, nổi nhớ lại trỗi dậy da diết và bần thần
cả ngày.
Có lần em gặp đứa bạn
của anh ở Sài Gòn , nó nói anh vẫn ở vậy, ít nói ít cười, dù má và mấy đứa em
mai mối bao nhiêu người anh cũng lắc đầu bỏ đi. Em xót lắm, nhưng dặn lòng
không được mềm yếu, chắc anh cần thêm thời gian nữa. Em bấm bụng thương anh.
Khánh Hòa năm trước
mùa mưa bão, nghe đài báo có ghe thuyền mất tích, mấy người đi biển bị bão nhấn
chìm, em đứng ngồi không yên suốt ngày chờ tin báo đăng coi thử có chút manh
mối gì về anh không, em gọi số máy anh không có ai trả lời.Ruột gan em như lửa
đốt. Em quyết định ra đảo tìm anh. Má đứng phía trong cầu cảng với mấy cô trong
xóm, thấy em má sửng sốt nhìn, em ngại ngùng chào. Má dẫn em vào nhà nghe tiếng
khóc trẻ con từ ngoài sân. Em chưa kịp hỏi gì thì thấy anh ngoài giếng loay
hoay phơi tã con nít. Phía trong nhà có tiếng cô gái trẻ chào em, em cố mỉm
cười trước tình cảnh đó.Nước mắt một thằng đàn ông lăn xuống má, anh khóc và ôm
em trước mặt má và cô ấy. Em khóc, má khóc. Em đã đến muộn mất rồi. Anh đã cưới
cô ấy được 1 năm, trong lần đi dạo và tình cờ gặp, bởi cô ấy có nụ cười giống
em nên quen nhau chưa tới 1 tháng anh vội vã cưới liền vì sợ tỉnh ra anh đổi ý.
Tự nhiên em thấy giận
mình ghê gớm, em đã sai khi trở lại chuyến này, lẽ ra em nên vĩnh viễn biến
mất. Em quay về bến đò đợi chuyến muộn trở lui. Gió biển thốc vào lòng nghe mặn
đắng. Má tiễn em bằng một cái ôm , má nói con rất tốt, má hi vọng con tìm được
người yêu con và lo cho con. Lòng má vẫn thương con rất nhiều. Em chưa bao giờ
giận má. Chỉ buồn vì mình gặp nhau luôn sai thời điểm. Anh hứa sẽ sống có trách
nhiệm với vợ con, để sự hi sinh của em trọn vẹn sau khi nghe má nói hết chuyện
của ngày xưa.
Chuyến đò lẫn vào
hoàng hôn đỏ quạch như đôi mắt em lúc này. Đó cũng là chuyến đò cuối cùng vùi
chuyện tình tụi mình theo bọt sóng. Rồi mình sẽ sống với sự lựa chọn của mình
cho xứng đáng phải không anh. Em xin gởi tình này ở lại. Để bước về phía bờ,
lòng nhẹ tênh như con thuyền vừa đi qua giông bão.
Lê Hạnh

0 Nhận xét